Kenja no Deshi wo Nanoru Kenja

Chương 17

tiếp

5
/
5
(
2

votes

)

Buổi sáng đầu tiên tại phòng ngủ của Lâu Đài Arkite. Vẫn còn đang mơ màng trong cõi mộng thì Mira choàng tỉnh bởi tiếng gõ cửa dồn dập.

“umm…”

Nhìn một vòng xung quanh, cô bé thấy mình đang nằm trong một phòng ngủ xa hoa lạ lẫm. Ồ, phải rồi, Mira nhủ thầm, cuối cùng cũng nắm bắt được tình hình. Trong lúc đó, âm thanh phát ra từ cửa phòng vẫn vọng vào rầm rầm nên cô bé bước đến mở cửa, kiểm tra xem chuyện gì đang xảy ra.

“A, buổi sáng tốt lành, thưa Mira-sama.”

Bởi vì cánh cửa mở quá bất ngờ, và vì bộ đồ trên người Mira quá xộc xệch, anh lính đứng trước cửa ngớ người một lúc. Nhưng liền lập tức lấy lại tự chủ.

“Bề tôi được Vua Solomon sai đến để triệu người đến ngay lập tức. Có một vấn đề cấp bách.”

Người lính báo tin thở gấp, thêm vào đó, không chỉ người lính mà khắp cả hành lang là cảnh người người đang hối hả chạy đôn chạy đáo.

“Ưm-hưm, mỗ sẽ đến ngay.”

Thấy vậy, Mira liền nhận ra đây là việc vô cùng quan trọng, đến mức phải gọi đến cô bé.

“Ừm, sẽ lịch sự hơn nếu tiểu thư chỉnh trang lại xiêm y trước…”

Lúc Mira gật đầu xác nhận và định bước ra khỏi phòng, người lính kính cẩn cảnh báo cô bé. Bộ váy ngủ liền mảnh cô bé mặc trước khi đi vào cõi mơ đã bị tuột xuống gần hết, để lộ thịt da đến tận xương đòn.

“Ưm-hưm, hẳn vậy.”

Được nhắc nhở, Mira xác nhận lại tình trạng bản thân và nhanh chóng sửa sơ lại bộ đồ ngủ, rồi cứ thế đi thẳng tới phòng làm việc của Solomon,

 

“Cho trung đội hai và ba của Ma Trang Kỵ Sĩ Đoàn đi về hướng Tây Nam. Chia bớt một phần số Ma Trang Thuật Sĩ và phái họ sang phía Đông Nam. Quyền phân bố cho ngươi tự quyết.”

Khắp cả lâu đài đang rối bời. Từ cửa văn phòng rộng mở có thể nghe được tiếng của Vua Solomon, sau đó là một tiếng trả lời mạnh mẽ và người chỉ huy vừa nhận nhiệm vụ chạy ra ngoài. Mira bước vào đúng lúc người kia chạy đi.

Bên trong là Solomon đang tựa người lên bàn, hoàn toàn kiệt sức.

“Ồn ào thật đấy, chuyện gì đang xảy ra vậy?”

Nghe tiếng Mira gọi, Solomon ngẩng đầu dậy đầy sức sống.

“Chào buổi sáng và có chuyện khẩn cấp đây!”

Nói liền một hơi, Solomon gõ mạnh ngón tay vào bản đồ trên bàn.

“Nhìn là biết rồi. Thế, là loại khẩn cấp nào?”

Solomon bình thường khó bị kích động, giờ đang rất gấp gáp. So với tình huống khẩn cấp, Mira tò mò về tình trạng của cậu bạn hơn.

“Sáng hôm nay, có một báo cáo về đàn quái vật 300 con xuất hiện.”

Vừa nói, Solomon vừa dùng ngón tay chỉ vào phía Tây Hồ Nguyệt Loan. Địa điểm đó cách đây không xa, nhưng cũng không đến mức khiến cả lâu đài phải rối ren thế này, nên Mira cảm thấy khó hiểu.

“Ba ngày liên tục thì đúng là bất thường thật, nhưng cũng không tới mức phải ồn ào đ——”

Mira định nói thêm, nhưng tiếp sau đó, Solomon lại chỉ vào một điểm khác.

“15 phút sau, một bầy 300 con khác xuất hiện ở đây.”

“Cái gì…?”

Cô bé không hề nhớ từng có chuyện nhiều đàn quái vật xuất hiện cùng một lúc, đặc biệt với Solomon, dù cho đã sống qua ba thập kỷ ở thế giới này thì đây vẫn là lần đầu tiên với cậu. Nhưng thế chưa hết, Solomon lại di chuyển ngón tay đến hai vị trí nữa.

“Vùng ở đây và đây đã bị xâm chiếm. Số lượng là 800 và 200 con.”

Nói đến đó, Solomon bật ra tiếng thở dài và lại di chuyển ngón tay.

“Và vừa lúc trước, thêm 200 con nữa ở hai điểm này.”

Theo dấu ngón tay Solomon chỉ vào, Mira cảm thấy có gì đó đáng lo âu, cô bé cau mày lại.

“Thêm vào đó, báo cáo nói rằng mỗi đàn đều có một con quái bất thường lẫn vào, và dựa trên đặc điểm được mô tả, có vẻ như đó là Tiểu Yêu Ma.”

“Ưm-hưm, vậy là tất cả đàn quái vật đều do Tiểu Yêu Ma tập hợp lại.”

“Không nghi ngờ gì nữa.”

Solomon gật đầu rồi bỏ ngón tay ra khỏi bản đồ, ngã người xuống ghế.

“Và còn, nơi mà sáu bầy quái vật này hướng đến là cánh đồng hoa hôm qua. Dường như nơi này ẩn chứa bí mật gì đó.”

Vừa nói cậu vừa nhắm mắt lại để tập trung. Trong lúc hồi tưởng lại cảnh tượng hôm qua, Mira đã tìm thấy cánh đồng hoa trên bản đồ.

“Không biết bọn chúng có định cho bầy quái vật tàn sát lẫn nhau nữa không, hưm?”

“Chà, dù thế nào thì…”

Solomon nói và chỉ tay vào bầy quái vật xuất hiện ở phía Nam trước khi nói tiếp.

“Tôi đã gởi Luminaria tới giải quyết bầy quái vật đông nhất, 800 con ở phía Nam. Nhờ ông giải quyết hộ bầy 200 con ở phía Bắc nhé.”

Phía Bắc lãnh thổ. Nơi xuất hiện của bầy quái vật mà Solomon chỉ vào là nơi gần cánh đồng hoa ngày hôm qua nhất.

“200 hở? Được thôi, không vấn đề gì. Nhưng ông có cần tôi xử lí chỗ nào đáng lo hơn không?”

Đó là bầy quái vật với số lượng nhỏ nhất ở phía Bắc, và nghĩ sơ là thấy chúng dễ xử hơn hẳn. Đây là lí do mà Mira đáp lại kiểu nửa đùa nửa thật, nhưng Solomon cong khóe miệng lên thành một nụ cười thách thức,

“Dĩ nhiên đó là chỗ đáng lo ngại nhất rồi.”

và nói nhanh. Mira đang từ biểu cảm thư giãn nhanh chóng thay đổi nét mặt.

“Chúng chỉ có vài trăm con, nhưng là bầy xuất hiện gần cánh đồng hoa nhất nên cần phải đến đó nhanh nhất có thể. Và đó chính là vấn đề. Như cậu đã biết, chúng ta có một phương tiện di chuyển tốc độ cao.”

Phương tiện di chuyển tốc độ cao. Bị bắt nhớ lại kỷ niệm đó, mặt Mira méo xệch.

“Còn một điều nữa. Báo cáo nói rằng có người đã tận mắt thấy con Tiểu Yêu Ma này cầm một vật trông như là viên tinh thể màu đen.”

“Tinh thể… màu đen sao? Chẳng lẽ là Tinh thể của Yêu Ma?”

Tiểu Yêu Ma và một viên tinh thể. Mira hiểu ra ngay.

“Rất có khả năng. Nên tôi muốn ông đi tới đó.”

“Hiểu rồi, ưmm. Sẽ khó khăn đây.”

Thừa nhận việc đánh với một đàn đông đúc còn dễ dàng hơn, Mira chấp nhận nhiệm vụ.


Sau khi được Solomon cổ vũ từ phía sau, Mira đã đến nhà để xe, nơi mọi công đoạn chuẩn bị đã hoàn tất. Và đúng như dự đoán, xe jeep thiết giáp đang nằm đó đợi cô bé đầy kiêu hùng.

“Mira-sama, hôm nay cũng xin nhờ tiểu thư giúp đỡ.”

“Ưm-hưm… lại là anh.”

Giống như hôm qua, Galet cúi chào cô bé với nụ cười tươi roi rói.

“Vậy là mọi thành viên đã tập hợp đủ, chúng ta lên đường thôi.”

Nói đoạn, Galet mở cửa sau xe.

“Ưm, vậy là hai người cũng đi cùng à.”

Khi Mira bước vào trong, đã có hai người ngồi chờ sẵn.

“Vậy ra người mà Solomon-sama tiến cử là Mira-sama. Chúng ta an tâm rồi.”

Người nở nụ cười không chút ý đồ nào với Mira là phụ tá của Solomon, thuật sư Joachim.

Phía bên kia, im lặng không nói tiếng nào với biểu cảm khó chịu lộ rõ trên mặt, ngay lập tức ngoảnh đi chỗ khác là Reinard.

(“Phản ứng như mọi khi hửm.”)

Sao hai người này lại đi cùng mình? Mira tự hỏi về toan tính của Solomon trong lúc ngồi xuống cạnh Joachim.

“Ổn định rồi thì, xuất pháttt.”

Bầu không khí u ám sắp lan tỏa bị giọng nói đầy phấn khích của Galet đánh phá, và chiếc xe bay thẳng về phía trước theo đúng nghĩa đen.

“Phải xây trường dạy lái xe gấp…”

“Tôi có nghe nói chấn động khá là đáng kể, nhưng không ngờ lại tới mức này.”

“Hự… thế này nhằm nhò gi. Hừm.”

Ba người ngồi ở ghế sau bắt đầu nảy lên cùng nhau và cùng nhau phàn nàn.


Trên đường đi đánh chặn, Mira và hai cận thần bàn bạc với nhau về kế hoạch đối phó với bầy quái vật.

“Tôi sẽ tấn công trực diện, Joachim, cậu cứ tấn công từ phía sau như mọi lần. Còn—”

Sau khi bàn với nhau chiến thuật quen thuộc nhất, hai người quay ra nhìn Mira, nhân tố bí ẩn số một của chiến dịch này.

“Về phần Mira-dono… Solomon-sama đã căn dặn là để phần con Tiểu Yêu Ma lại cho cô, nhưng nói thật lòng, tôi không biết sức của cô đến đâu nên không thể góp ý gì được. Một mình cô đủ đối phó với nó không?”

Cách nói chuyện của Reinard khi lên kế hoạch chuyên nghiệp không chỗ nào chê, và chỉ lúc này sự bất mãn trong giọng nói của anh là không hề hiện hữu.

“Ưm-hừm, không có vấn đề gì kể cả có là trường hợp xấu nhất.”

“Trường hợp xấu nhất? Nghĩa là sao? Mà không quan trọng. Cô chỉ cần đừng để cho nó chạy thoát.”

Nghe câu trả lời từ Mira, Reinard trợn mắt nhìn cô và nhấn mạnh lại.

“Dĩ nhiên. Anh cũng vậy, đừng mắc lỗi đấy.”

Mira hừ mũi và cười mỉa đốp chát lại Reinard.

Joachim, bị bao vây bởi hai ánh mắt tóe lửa, không thể chịu được và đành phải can thiệp vào.

“Nào, nào, hai người. Tôi chắc là không có gì cần lo lắng đâu. Dù chưa được tận mắt chứng kiến, nhưng Solomon-sama đã công nhận sức mạnh của Mira-sama nên chúng ta không phải lo nghĩ thêm. Và Mira-sama, xin hãy tin tưởng chúng tôi. Quả thật là Reinard có hơi cứng nhắc với chuyện lễ nghi, thậm chí là luôn miệng càm ràm nữa, nhưng đó là bởi vì bản tính chính trực của một hiệp sĩ thôi. Con người của anh ấy là, một khi đã quyết điều gì bằng quyết tâm của hiệp sĩ thì sẽ hoàn thành nó bằng mọi giá. Và cả tôi nữa, mặc dù không dám so sánh với các Đại diện tháp, tôi vẫn tự tin vào năng lực phép thuật của mình.”

Reinard có vẻ muốn nói gì đó nhưng anh chỉ đáp lại bằng ‘lẽ dĩ nhiên’ và quay mặt lên kính chắn gió phía trước. Bản thân Mira không có nghi ngờ nào về thực lực của người được Solomon chọn làm cánh tay phải. Hơn thế nữa, sự trung thành mà anh đã thể hiện đáng được biểu dương. Tuy nhiên, Mira không có ý định nói ra điều này.

“Từ đầu mỗ đã chẳng lo lắng gì rồi.”

Nói vậy xong, Mira cũng quay mặt về kính chắn gió đằng trước. Ở đó là khung cảnh mà cô bé vẫn còn nhớ. Vẫn là quang cảnh như ngày hôm qua, sau khi xe đi hết phần đường lát đá và chạy vào khu vực cỏ mọc um tùm. Trông thấy vậy, như đã thành bản năng, Mira cúi thấp người xuống gầm xe.

Ngay sau đó, xe bọc thép phóng đến khu bãi cỏ một cách hào hùng. Phần giáp phát ra tiếng động đáng sợ nhưng vẫn không hề hấn gì và xe tiếp tục chạy. Nhưng ở ghế sau lại không khả quan được vậy.

“Gưư… lại nữa.”

“Tốc độ không có gì chê, nhưng cần có biện pháp thích hợp để đáp ứng lại với nó.”

Chỉnh lại thế ngồi, Reinard nhăn mặt rên rỉ, cạnh anh, Joachim phân tích sau khi bi hất tung lên và ngã chổng vó ra khỏi ghế.

“Hưm, mỗ nghĩ còn cả vấn đề với tài xế nữa.”

Sau khi đã trải nghiệm trước và chuẩn bị sẵn tâm thế đón đầu, Mira bó tay nhìn vào Galet. Anh càng lúc càng cao hứng theo độ rung giật của xe.


Vì xe bọc thép này được trang bị thiết bị liên lạc, cả nhóm nhận được báo cáo tức thời từ những trạm đang theo dõi lộ trình của đàn quái vật. Nhờ vậy, cả nhóm biết được rằng mục tiêu của chúng đúng là vườn hoa ngày hôm qua.

Nếu bỏ qua những gì đang xảy ra bên trong thì cỗ xe bọc thép này đang bon bon tiến về điểm cuối lộ trình.

Trụ đá màu trắng đã xuất hiện mờ mờ phía trước. Trong lúc liên tục bị đảo tới đảo lui trong xe, ba người bàn bạc về kế hoạch tác chiến.

“Hừm… Vậy là chúng ta không được tiêu diệt chúng trên cánh đồng hoa đó.”

“Chính thế. Ngay khi vừa tới nơi chúng sẽ bắt đầu tàn sát lẫn nhau. Nói cách khác, hành động giết nhau trên cánh đồng hoa đó là mục tiêu của chúng. Con Tiểu Yêu Ma kích động bầy quái vật đã cười khanh khách trước khi chết. Chỉ là phỏng đoán thôi, nhưng mỗ nghĩ mục tiêu của chúng là chết ngay tại đó.”

Nhớ lại sự việc xảy ra ngày hôm qua và giọng cười của con Tiểu Ác Ma vào phút cuối, Mira đưa ra giả thuyết. Tuy vậy, cô bé không biết việc chết tại chính địa điểm đó có ý nghĩa gì.

“Mục tiêu là được chết trong vườn hoa à. Nghe thật là lãng mạn, nhưng…”

Nghe Mira giải thích, Joachim nhắm mắt lại, vừa suy nghĩ vừa nói. Reinard có vẻ cũng đang suy nghĩ dựa vào giọng rên rỉ của anh, nhưng gương mặt anh đang không ngừng thay đổi giữa các biểu cảm khó hiểu.

“Theo thiển ý của tôi, có thể bọn chúng đang cố tạo ra Bãi Âm Binh U Oán.”

Joachim chầm chậm mở mắt và nói lên suy đoán của mình.

“Bãi Âm Binh U Oán hở? Thứ đó có thể tạo ra được sao?”

Nghe vậy, Mira bật ra câu hỏi đầy ngạc nhiên.

Bãi Âm Binh U Oán. Mira từng nghe qua cái tên này. Hay chính xác hơn, cô bé biết tất tần tật về nó. Cái tên đó dùng để gọi những chiến trường xưa cũ, đài hành quyết, bãi tha ma, những nơi có liên quan nhiều đến cái chết và là nơi quái vật xác sống thường xuyên xuất hiện. Lúc còn là Danbulf, cô bé thường cắm ở những bãi đó để săn quái được hiệu quả. Chúng là những địa điểm rất quen thuộc với người chơi.

“Không, vẫn chưa chứng minh được là thứ này có thể tạo ra một cách phi tự nhiên, nhưng tôi từng đọc một tham luận gợi ý về khả năng đó. Tuy nhiên, những điều kiện ở đây đều trùng khớp.”

Joachim vẫn nửa tin nửa ngờ và anh không có bằng chứng thuyết phục. Anh tiếp tục giải thích về những điều kiện cần có để tạo ra Bãi Âm Binh U Oán.

Đó phải là những vùng đất ẩn chứa một loại năng lượng nào đó, có nhiều xác chết, và có một lượng lớn sinh mệnh bị kết liễu. Giải thích đến đây, anh cố nhớ lại thêm những điều kiện nữa nhưng không cái nào trùng khớp cả.

“Còn nhiều ý tưởng khác trong bài tham luận đó, nhưng điểm chính của tham luận này là hiện tượng cái chết ảnh hưởng và làm thay đổi tính chất của nguồn năng lượng. Thậm chí nếu mục đích của nó không phải là tạo ra Bãi Âm Binh U Oán, con Tiểu Ác Ma đó hẳn đang cố thay đổi gì đó ở cánh đồng hoa bằng cách tạo ra nhiều cái chết…”

Nói đến đó, Joachim nhìn vào trụ đá màu trắng đang dần lớn hơn.

“Ưm-hưm, thú vị đây. Chúng ta không thể tưởng tượng ra nó sẽ gây ra ảnh hưởng gì, nhưng nghĩ đến việc nó có liên quan đến con Tiểu Yêu Ma thì chắc chắn không có gì tốt đẹp cả.”

Tạo ra nhiều cái chết. Nghe đến đó, Mira tưởng tượng ra những từ huyền bí như điểm tâm linh hay bị ma dựa. Và xét đến việc cô bé đang ở trong một thế giới mà ma quỷ và linh hồn là có thật, cô bé dễ dàng chấp nhận những định nghĩa này.

Tưởng tượng đến cảnh vô số cầu lửa siêu nhiên trôi nổi trên cánh đồng hoa, cô bé mơ màng nhìn vào trụ đá trắng.

(“Bọn chúng định gây cháy rừng bằng lửa ma trơi hay gì à?”)

Đang nghĩ đến một câu đùa thì chợt hình ảnh một quả đồi nhỏ đập vào mắt cô bé. Chính là quả đồi khiến cô bé bay như chim ngày hôm qua. Xe bọc thép đang tăng tốc mạnh mẽ về phía đó. Máu liều của Galet đã lên tới đỉnh, Mira ra quyết định trong tích tắc và ép mình vào một góc băng sau để sẵn sàng cho cơn chấn động. Joachim ngồi bên cạnh để ý thấy hành động của Mira, anh cũng hạ thấp người xuống băng ghế.

Quang cảnh bên ngoài vút qua vù vù và xung quanh họ, thay vào cảnh rừng và núi là cảnh trời xanh mây trắng bát ngát mênh mông. Nhưng Reinard không hề chú ý gì đến cảnh đó vì mãi chăm chú nhìn vào trụ đá ở phía trước. Rồi đột ngột, cảm giác bềnh bồng không trọng lực chiếm lấy anh và khung cảnh phía trước chuyển từ cột đá trắng sang bãi cỏ xanh rì.

“Ưưôôô! Lại… nữa sao?!”

Hạ cánh như trong phim hành động, chiếc xe rên xiết như muốn sụm đến nơi, rồi nảy lên vài lần. Trong lúc đó, Reinard không ngừng ré lên vì bị quăng quật khắp nơi. Thấy cảnh đó, Mira dùng cả hai tay và hai chân để ghìm lại. Joachim, người vừa kịp gồng mình lên kịp lúc cảm thấy nhẹ nhõm vì đã tránh được cảnh mất phẩm giá này.

“Có vẻ chúng ta sẽ đến đó trước bọn chúng.”

Khi chiếc xe đã bớt rung lắc, Mira nhìn về phía trước cột đá và nói. Lẽ dĩ nhiên, không hề có con quái nào ở vườn hoa, và cũng không có con nào gần đó.

“Nếu chúng di chuyển đúng như trong báo cáo, thì bầy quái vật sẽ xuất hiện từ khu rừng phía bên phải.”

Joachim nheo mắt đánh giá tình hình, so sánh với địa điểm cuối cùng vừa được báo cáo và đưa tay chỉ vào hướng, theo dự đoán, bầy quái sẽ xuất hiện.

“Ông biết sẽ thế này rồi đúng không? Sao không báo cho tôi một tiếng?”

Một âm thanh nghe như tiếng ai oán của u linh phát ra từ trong xe. Mira và Joachim quay về phía giọng nói và thấy Reinard, trông như một miếng giẻ vừa bị gió giằng xé, nằm lăn lóc trên ghế.

“À, ừm. Cáo lỗi. Mỗ chỉ thoáng thấy và chỉ kịp gồng người vào phút cuối thôi.”

“Tôi thấy Mira-sama đổi thế ngồi nên liền gấp gáp đổi theo, nên không báo kịp.”

Mira và Joachim vừa cười vừa giải thích, gương mặt không có chút gì hối lỗi khiến Reinard nhăn mày lại. Tuy nhiên, ngay sau đó, bánh xe cưỡi lên một vật nào đó và xe lại phi lên trời. Không thể phản ứng lại kịp lúc, Mira và Joachim cùng lộn nhào như nhau.

“Galet chết bầm…”

Cẩn thận ngồi lại vào băng ghế, Mira giận dỗi rủa thầm tên tài xế ngồi đằng trước.

“Đây đúng là một vấn đề nghiêm trọng cần khắc phục.”

Joachim cũng đành cười đau khổ, khi thấy biểu cảm ngây thơ, vui vẻ của Galet khi cầm vô lăng.

Thấy hai người lăn cù mèo giống mình, Galet nở nụ cười mãn nguyện.

 



Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.