Hyakuren no Haou to Seiyaku no Valkyria

Tập 1 – Chương 1

tiếp

4.2
/
5
(
6

votes

)

“Xông Lênnnnnnnn!!” Binh sĩ quanh cậu gầm to tiếng thét xung trận.

Dẫu đang ngồi trên xe, cậu vẫn nghe rõ và run bần bật với tiếng dẫm chân của hàng nghìn người. Như thể cả mặt đất cũng đang dậy sóng vậy.

Yuuto ngồi trên chiến xa[1] và tiếp tục quan sát trận đánh.

Vô vàn xác chết nằm quanh vùng hoang mạc đầy bão cát trông mới bi thảm làm sao. Dù phần lớn là kẻ thù, nhưng cũng có không ít đồng minh đã phải bỏ mạng nơi đây.

Những món vũ khí vô chủ giờ lấp lánh màu vàng kim dưới ánh nắng mặt trời.

Yuuto không sao kiềm nổi cảm giác buồn nôn khi ngửi thấy mùi máu men theo gió lan rộng ra khắp chiến trường. Đến tận bây giờ cậu vẫn chưa quen nổi bầu không khí của nơi này.

Ít nhất thì việc cậu kiềm nén được cơn nôn mửa đã là tiến bộ rõ rệt so với trận đầu ra quân rồi.

“Có vẻ trận chiến gần như đã được định đoạt rồi nhỉ. Quả là Anh Cả, tài cầm quân thật sự quá tuyệt diệu.” Felicia, cô gái hầu cận đứng cạnh bên, vui vẻ khen cậu. “Dễ dàng chiến thắng bất chấp chênh lệch quân số… Anh quả đúng là hiện thân của Thần Chiến Tranh rồi.”

 

Với vẻ ngoài ấn tượng, sắc đẹp của cô nàng càng được tôn thêm nhờ nụ cười lung linh đầy chững chạc cùng mái tóc vàng ngang eo đang phất phơ theo gió. Bộ đồ trắng tinh lộ rõ da thịt cô đang mặc trông chẳng hợp với nơi chiến trường chút nào.

“Chẳng có gì to tát cả.” Không kiêu ngạo mà cũng chẳng khiêm tốt, Yuuto thờ ơ đáp lại. Quả thật, cậu thấy việc này chẳng đáng khoe khoang chút nào.

Chẳng qua là nhờ những kiến thức phù hợp mà thôi.

“Alexander Đại Đế và Oda Nobunaga mới là những người đáng kinh ngạc”, cậu nói tiếp “Những ý tưởng đó không phải do anh nghĩ ra.”

“Hả? Alex…?”

Yuuto cười gượng gạo với Felicia, hiện đang nghiêng đầu đầy khó hiểu.

Yuuto sử dụng chiến thuật đã có cả ngàn năm tuổi ở Trái Đất: Đội hình Phalanx[2] của những binh sĩ thành Hoplite, với việc sử dụng những cây giáo dài gấp 3 đến 4 lần so với cơ thể bình thường. Vì đặc tính cản trở chuyển động, thứ vũ khí này luôn bị coi thường trong những trận đấu tay đôi. Nhưng với đại chiến thì đây lại là một chuyện hoàn toàn khác.

Bức tường thương đan chặt liền mạch đủ đàn áp tất cả quân thù. Trong lịch sử Nhật Bản, chiến thuật còn được biết đến với điển tích có tên là “bức tường giáo”.

Ngọn giáo của Alexander Đại Đế. Trường thương của Oda Nobunaga. Bất kể thời gian, có vô số triều đại đã được giữ vững nhờ những chiến thuật thế này.

“Anh chỉ là một tên gian lận thô… úi!” Yuuto ngắt lời và cố lảng mắt khỏi Felicia. Bánh xe rung lắc vì tông phải hòn đá vô tình làm cặp ngực to bự của cô nảy liên hồi trước mắt cậu.

“Ôi trời! Hehe!” Felicia cười tinh nghịch. Có vẻ tình hình hiện tại đã rõ cả rồi.

Mặt cậu giờ đang đỏ hết cả lên mất rồi. Xấu hổ thật đấy.

Nhưng đây vẫn là chiến trường cơ mà, quan tâm gì mấy chuyện tào lao đấy chứ. Cậu bối rối điều chỉnh cảm xúc và tập trung tinh thần hướng về trận chiến.

“Được rồi, chúng ta đã khiến kẻ địch run sợ. Đã đến lúc kết thúc trận chiến. Toàn quân, giương cao cờ và… Tấn công!!”

Phất mạnh áo choàng, cậu ra lệnh cho binh lính…

Tuuuuu! Tuuuuuu! Tiếng tù và cùng tiếng thét chiến trận to tới mức chói tai nối tiếp nhau vang lên xung quanh cậu.

Vẫn còn nhăn mặt vì quá chói tai, cậu bỗng nhìn thấy một cái xác người. Dù chẳng thân thiết mấy, người này cũng từng nói chuyện vài lần với cậu.

Chắc chắn mệnh lệnh của cậu đã khiến người kia phải chết. Tim Yuuto dần trào lên cảm giác khó chịu, cứ như thể lưng cậu đang bị đè nặng vậy.

“Sao mình lại làm cái việc này nhỉ?” Cậu tự hỏi.

Cậu đã đến thế giới Yggdrasil này được 2 năm rồi.

Chính sự khan hiếm đất đai, tài nguyên đã khiến chiến tranh diễn ra liên miên. Kéo xe ngựa khắp chiến trường cùng gươm và giáo trên tay, họ chém giết nhau không chút thương xót.

Kẻ mạnh chà đạp, áp bức bọn yếu đuối và tước đi mọi thứ của chúng.

Qua bao nhiêu thăng trầm cùng vô vàn hoàn cảnh kỳ lạ, một kẻ thậm chí còn chẳng biết ngôn ngữ của thế giới mọi rợ này như cậu đã leo lên được vị trí tộc trưởng của Lang Tộc (Wolf Clan).

Chỉ cần một mệnh lệnh, cậu hoàn toàn có thể quyết định số phận của cả ngàn người.

“Anh Cả nè, tự mình gánh vác mọi thứ là thói quen xấu lắm, anh có biết không hả?” Đột nhiên ai đó ôm chầm lấy lưng cậu.

Đó là Felicia. Không hiểu sao cậu luôn thấy thoải mái và an tâm hơn hẳn khi có cô bên cạnh. Dù đôi lúc táo tợn và rất xấc xược, cô nàng vẫn cực kỳ nhạy bén với cảm xúc của đối phương. Dĩ nhiên Felicia đã hiểu nỗi bận tâm của cậu.

Hệt như lời thì thầm, tai cậu bỗng nghe thấy một giai điệu dễ thương. Lạ thật đấy, chỉ mới nghe qua thôi nhưng Yuuto dần cảm thấy nhẹ lòng hơn hẳn.

Đây là galldr, một bí kĩ kết hợp bởi âm nhạc và ma thuật. Tùy thuộc vào câu thần chú thi triển, hiệu ứng mang lại sẽ khác hẳn nhau.

“Em chỉ có thể giúp anh chừng này mà thôi,” Felicia nói.

“Thế này là quá tốt rồi. Cảm ơn em.” Yuuto chân thành cảm ơn và lách nhẹ người ra khỏi vòng tay cô. Nhịp tim, hơi ấm, làn da mềm mại cùng phép galldr của cô đã giúp cậu trấn tĩnh lại. Nhưng vẫn còn một chỗ bướng bỉnh chẳng chịu “dịu xuống” tí nào.

Chính là “thằng nhỏ” của cậu chứ còn gì nữa.

“Ôi da, Anh Cả ác thật đấy ♡,” Cô cười khúc khích.

“Trận chiến vẫn chưa kết thúc đâu. Đừng mất cảnh gi—”

Vút!

Đột nhiên, một mũi tên bay vút đến và dừng ngay lại. Chỉ cần nhích thêm 10cm nữa là nó đã đâm trúng trán cậu rồi.

“Đúng thật, chúng ta không nên lơ là nhỉ.” Felicia mở tay, thả rơi mũi tên mình vứa bắt được xuống sàn xe.

Trước cả khi Yuuto kịp phản ứng, cô ấy đã bảo vệ cậu và bắt được mũi tên. Phản xạ cùng tầm nhìn của Felicia tuyệt thật đấy.

Vút, vút, vútt!

Mưa tên bắn tiếp tục lao thẳng về phía cậu.

“Ôi trời!” Cô nhanh chóng nắm lấy, lắc cổ tay và rút sợi dây quấn quanh eo mình ra ngoài. Hệt như dải ruy băng, sợi dây được cô xoáy nhịp nhàng trên không, đánh văng từng đợt tên bắn tới.

Felicia vung dợi dây thô, dày và nặng, loại thường dùng để trói kẻ địch, dễ như chơi. Đôi tay mảnh mai kia ẩn chứa sức mạnh kinh hồn thật đấy.

“Cảm ơn em nha, Felicia”, cậu nói. “Giống hệt nữ thần chiến tranh, kĩ năng dùng dây của em vẫn luôn hoàn hảo quá nhỉ.”

“Hehe. Nhưng anh là vua phải không? Vậy đây là lời tỏ tình đấy à?” Felicia hài hước nhún vai.

Cô chẳng hề sợ hãi và lo lắng chút nào. Rõ ràng quá rồi, làm sao mà cậu, một người nhật hiện đại, có thể sánh bằng Felicia trong phương diện chiến trận được chứ. Là một trong những chiến binh tài giỏi nhất Lang Tộc, không chỉ giỏi dùng dây, kiếm thuật và thương thuật cũng chính là sở trường của cô ấy.

Đến tận lúc này, cậu mới nhận ra là cô chưa từng lơi lỏng cảnh giác tí nào. Những trò nghịch ngợm nãy giờ chỉ là để giúp cậu thư giãn mà thôi.

Yuuto cực kỳ ngưỡng mộ những người giống Felicia, dù có phải cận kề cái chết, họ vẫn luôn quan tâm tới mọi người quanh mình. Cậu vẫn chưa thể làm được điều đó.

“Hừm, có vẻ người bắn chúng đứng ở đằng kia.” Felicia nhìn chằm chằm về một phía. Yuuto lờ mờ thấy bóng dáng một người đàn ông cầm cung đứng trên đồi nhỏ khi thử nhìn theo hướng đó.

Người đó nhận ra là mình đã lộ khi bị Felicia tia trúng. Anh ta vội chạy vụt xuống và lẩn vào đội quân đối địch.

Yuuto nhìn về phía ngọn đồi, lẩm bẩm, “Dù cách xa tới tận 100m, những mũi tên này vẫn rất chính xác. Có khi Nasu no Yoichi[3] còn phải chịu thua nữa là.”

“Ngay cả với tộc lớn như Giác Tộc (Horn Clan), vẫn chỉ có một mình Haugspori, người sở hữu Ljósálfar, là có thể đạt được thành tựu đó thôi. Em nghĩ anh ta là người duy nhất làm được việc này. Đúng như lời đồn, anh ta quả là một bậc thầy.” Felicia nói, xen lẫn cảm giác tôn trọng và cảnh giác.

“Nhưng chúng cũng đã bị Felicia đỡ lại hết còn gì. Thật tình, Einherjar đúng là siêu nhân mà.” Yuuto gượng cười.

Sự tồn tại của Einherjar, những người được thần linh lựa chọn, chính là điều khác biệt giữa nơi này và Trái Đất.

Họ sở hữu những họa tiết bí ẩn ban phát thánh hộ, còn được gọi là cổ ngữ, trên cơ thể mình. Nếu có được cổ ngữ của Ljósálfar, thường được biết đến với tên Light Elf, họ sẽ được ban cho tài bắn cung cùng khả năng đọc được hướng gió.

Với tỉ lệ một trên một vạn, những Einherjar hiếm hoi luôn nắm giữ vai trò quan trọng trong các bộ tộc.

Felicia, hiện đang làm phụ tá cho cậu, cũng là một Einherjar với cổ ngữ của Skírnir, Hầu Cận Vô Cảm. Chính nhờ sức mạnh bí ẩn này, một người trẻ tuổi như cô đã trở thành chiến binh tiên phong của tộc.

“Run vẫn ổn… đúng không nhỉ?” Đượm buồn, Yuuto nghĩ về một Einherjar khác của Lang Tộc. Rồi cậu lại nhìn tiếp về hướng tiền tuyến.

Chiến trường dữ dội hơn hẳn với lệnh tổng tiến công vừa nãy. Run chắc hẳn cũng đang chiến đấu ngoài đó.

Rõ ràng Lang Tộc được cậu lãnh đạo đang có lợi thế hơn hẳn. Họ dần xé lẻ được lực lượng và đẩy lùi hàng tiên phong của đối phương. Nhưng chiến trường mà, đâu biết trước được gì. Dù thắng hay thua, sẽ luôn có sự hy sinh mất mát.

Giống như người binh sĩ mà cậu không biết tên vậy.

“Tee hee. Không cần lo lắng đâu,” Felicia nói. “Cô ấy là Mánagarmr của chúng ta cơ mà? Chắc hẳn…”

“Sigrun của Lang Tộc đã bắt được Trưởng Tộc của Giác Tộc!”

Tiếng hét chiến thắng từ tiền tuyến cắt ngang câu nói của Felicia.

Tất cả binh sĩ đều tràn đầy kiêu hãnh, giơ cao nắm đấm và hét vang chiến thắng cùng tiền tuyến.

Yuuto thấy cảnh binh lính Giác Tộc kéo nhau chạy trốn, một số còn buông vũ khí đầu hàng từ tít đằng xa.

Felicia cười khúc khích và nháy mắt với Yuuto. “Quả đúng như mong đợi. Có vẻ Run đang tiến về phía này đấy.”

“Tránh ra! Cha! Cha—!” Một nữ chiến binh cưỡi ngựa đang phá vỡ đội hình và tiến về phía Yuuto. Mái tóc bạc bồng bềnh cùng giọng nói vang vọng của cô chẳng hợp với chốn chiến trường chút nào.

Như những tên say rượu, binh sĩ khắp nơi bỗng thốt lên những lời khen kỳ lạ chẳng kém.

“Ồ, Chị Sigrun kìa!”

“Vẫn dễ thương như mọi khi nhỉ!”

Nhưng cậu hiểu lý do khiến họ ngưỡng mộ cô đến vậy. Tất cả mọi người đều bị vẻ ngoài lộng lẫy đó thu hút. Tay chân thon dài cùng mái tóc bạc bồng bềnh lúc cưỡi ngựa, cô nàng giống hệt một nhân vật bước ra từ thần thoại cổ xưa.

Những tiếng hét ngưỡng mộ tiếp tục vang lên.

“Chị lại chinh phục được một thành tựu nữa rồi!”

“Là Mánagarmr của chúng ta đó! Cái bọn như lũ Giác Tộc làm sao chống lại Chị nổi!”

“Vướng víu quá, tránh ra,” Không chút cảm xúc với những lời nịnh hót vừa rồi, Sigrun cộc lốc, lạnh lùng trừng mắt với đám lính gần đó.

“Ặc” Ánh lườm sắc nhọn khiến cả bọn co rúm hết lại.

Trong suốt 2 năm qua, cô nàng xinh đẹp này càng lúc càng lạnh lùng hơn. Không cần biết ai đang cố tiếp cận, cô luôn hoan nghênh bằng bầu không khi sặc mùi đao kiếm.

Dù cơ thể mảnh khảnh đó trông cực kỳ yếu đuối, cô ấy vẫn giành được danh hiệu Mánagarmr, tức “người mạnh nhất Lang Tộc”, với kĩ năng xuất chúng của mình. Những người lính cũng lộ rõ sự thán phục pha lẫn sợ hãi.

“A!” Mặt Sigrun giãn ra ngay khi nhìn thấy Yuuto. Cô hãm ngựa lại, tiến gần đến rồi nhẹ nhàng bước xuống ngay cạnh chiến xa của cậu. “Cha vẫn an toàn, tốt quá! Người không bị thương chứ?”

“Ta còn chẳng xông pha tiền tuyến thì làm sao mà bị thương được chứ,” Yuuto trấn an cô. “Đáng lẽ ta phải là người hỏi mới đúng, con có bị thương không, Run?”

“Cha đừng lo. Nhờ thánh hộ của Angrboða nên con hoàn toàn lành lặn, thậm chí còn chẳng trầy xướt tí nào.”

“Đó mới là điều ta muốn nghe. Và, việc con bắt sống được thủ lĩnh Giác Tộc khiến ta rất đỗi tự hào. Làm tốt lắm.”

“Dẫu không xứng với sự khen ngợi đó, nhưng xin hãy cho con được tận hưởng những lời này, thưa Cha.” Dù phải nói những lời trịnh trọng đến vậy, cô nàng vẫn nở một nụ cười tươi rói.

Nhận ra mình đang cười toe toét, cô lập tức nghiêm mặt lại ngay. Nhưng niềm hạnh phúc vì được Yuuto khen khiến Sigrun không tài nào nhịn cười nổi.

“Pff, Run, em đúng là một chú cún trung thành đấy.” Felicia khúc khích cười.

“Pff!” Không nhịn nổi, cậu bật cười với câu nói của Felicia. Giờ Sigrun trông giống hệt thú cưng, cậu phải cố gắng lắm mới kiềm nén được cái ham muốn ra lệnh “ngồi xuống” đầy sai trái với cô.

“Cha ơi? Con đã nói gì lạ à?” Sigrun nghiêng đầu sang một bên. Thói quen đó cũng giống hệt một chú chó. Xem ra ấn tượng “thú cưng trung thành” vẫn chưa thể phai mờ khỏi tâm trí cậu. Phiền thật đấy.

“K-không, không có gì cả. Đừng để ý.” Cái dáng vẻ trốn tránh cùng hành động bụm miệng cười trông chẳng đáng tin chút nào, nhưng đành phải làm vậy thôi, làm sao mà cậu có thể nói thẳng những gì mình đang nghĩ được chứ.

Cậu quyết định thay đổi chủ đề, bởi cứ dây dưa mãi thì sẽ lộ tẩy mất thôi.

“Phần thưởng của con quan trọng hơn nhiều. Con thích gì nào? Hãy nói đi, ta sẽ trao nó cho con. Con xứng đáng được trọng thưởng với chiến tích tuyệt vời này.

“Thật sao? Gì cũng được ạ?”

“Đúng vậy, con muốn thứ gì cũng được.”

“V-vâng ạ! V-Vậy, cha hãy xoa đầu con nhé?!” Dẫu đây thật sự là một điều quá đỗi nhỏ nhặt, Sigrun vẫn ngước đôi mắt chan chứa hi vọng về phía Yuuto.

Cái bầu không khí đơn độc, khó gần nãy giờ đã hoàn toàn biến mất. Giờ trông cô giống hệt một chú cún đang chờ được chủ nhân cưng chiều.

“Ơ-ừm, chà, chỉ có mỗi cái yêu cầu nhỏ nhặt đó thì hơi…” Yuuto gãi má, khó xử thấy rõ.

Với một người lãnh đạo, trao thưởng và trừng phạt là những quyết định rất quan trọng. Trao tặng một phần thưởng ít ỏi như thế với người đã bắt sống tướng lĩnh địch là điều không thể chấp nhận được. Phần thưởng cho chiến công lừng lẫy chỉ là một cái xoa đầu, nếu tin đồn này lan ra, mọi người chắc hẳn sẽ tẩy chay cậu ngay.

“Hơn hết thảy, phần thưởng đó cực kỳ có ý nghĩa với con!” Sigrun cật lực phản đối.

Dường như đây không phải là một yêu cầu xuất phát từ sự tế nhị và cảm thông với tình hình tài chính của Tộc. Tận sâu trong lòng, cô nàng thật sự muốn được Yuuto xoa đầu.

Không còn cách nào khác, Yuuto gượng cười, dịu dàng đặt tay lên đầu Sigrun. “Con thật sự đã làm rất tốt rồi.”

“Cha ơi, con vẫn còn có ích chứ ạ?”

“Đúng vậy, có ích hơn bất kỳ ai. Chà, vậy nên chỉ thưởng cho con có chừng này thì thật sự không thể chấp nhận được. Nè, Felicia, chút em chọn quà giúp anh nhé…”

 

 

“Pffff! Ha ha ha! Coi kìa.” Felicia cười phá lên. “Coi cái đuôi vẫy qua vẫy lại kìa!”

Những gì đang chứng kiến khiến cậu hoàn toàn cạn lời. Chẳng đoái hoài tới người khác, cô nàng tóc vàng xinh đẹp của chúng ta đang ôm bụng cười lăn lộn, tới mức run cả vai, gập đôi người và cào cấu vào toa xe. Cái cảnh này càng lúc càng lố bịch quá rồi.

Haiz, mấy cái khoảnh khắc này đang dần phá nát hình tượng mỹ nữ hoàn hảo mất rồi. Đành phải đợi cái cơn ngáo cười này kết thúc thôi.

“Uhm, Felicia đang cười cái gì v—” Sigrun hỏi.

“Cứ kệ em ấy đi. Có nhiều điều thà không biết còn tốt hơn nhiều.”

“A! Con hiểu rồi! Nếu cha đã nói vậy thì nó chắc hẳn phải triết lí lắm!”

“Không, thực ra cũng chả to tát tới mức đó.” Yuuto trùng vai, chán nản nói.

Bên cạnh những tật xấu của Felicia, việc Sigrun mù quáng đồng ý với mọi điều cậu nói cũng khá đáng lo đấy.

“Chiến binh tận tâm” có lẽ là từ chuẩn nhất để miêu tả Sigrun. Dẫu sở hữu tài năng thiên bẩm cùng danh hiệu Mánagarmr ngay từ khi còn trẻ, suốt đời này, thứ cô nàng quan tâm nhất vẫn chỉ là võ thuật mà thôi.

Vậy nên chỉ những người mạnh và được Sigrun tôn trọng mới có cơ hội thấy được thái độ thật sự của cô ấy.

Thật ra, giống những người lính lúc nãy, trong sáu tháng đấu tiên, cậu chỉ là “hòn đá bên vệ đường” trong mắt cô ấy. Dù đã rất kinh ngạc vào lần đầu gặp nhau, cô ấy còn chẳng thèm nhớ tên của cậu.

Vậy mà bây giờ, cô gái ấy lại đang quỳ dưới đất, háo hức được phục vụ Yuuto – tức chủ nhân của mình.

“Mỉa mai thật,” Đầy tự ti, Yuuto lẩm bẩm

Mọi thứ đã thay đổi xoành xoạch trong vòng hai năm qua — đúng vậy, chỉ mới hai năm thôi — tính từ lúc cậu đến nơi này. Cả thế giới xung quanh và chính bản thân cậu.

Dẫu dáng hình gầy gò vẫn chưa thay đổi gì, ít ra cậu cũng đã cao hơn, có tí cơ bắp, và làn da trắng bóc ban đầu cũng được thay bằng một lớp rám nắng đều màu. Cậu cũng đã học được nhiều kỹ năng cần thiết để sinh tồn trong thế giới này.

Yuuto đã sống sót qua vô số trận chiến đẫm máu. Hình ảnh một thằng nhóc lang thang, lạc lối và đầy sợ sệt đã biến mất từ lâu rồi. Giờ đây, với tư cách là tộc trưởng tối cao của Lang Tộc cùng tất cả các chi, tính mạng cùng tương lai của toàn thể tộc viên đang nằm cả trong tay cậu.

“Ôi chà, giờ không phải lúc để hồi tưởng về những việc này,” cậu nói. “Run, tộc trưởng vừa bị bắt của Giác Tộc hiện đang ở đâu?”

Từ một chú cún đang thỏa mãn vì được chủ xoa đầu, Sigrun lập tức quay lại thái độ nghiêm túc thường ngày. Chà, hiếm thấy thật, dẫu với thành viên Lang Tộc thì đây mới là hình ảnh gắn liền với Sigrun cơ.

“Thưa cha, vì ưu tiên xác nhận an toàn của người nên con đã để cô ta lại cho những binh lính gần đó canh gác. Chắc là xe ngựa của họ hiện đang tiến về phía này đấy.”

“Ta hiểu rồi… chà, giờ mình phải làm gì với cô ấy nhỉ.” Yuuto nhìn bâng quơ lên trời.

Bầu trời phía tây đã nhuốm màu hoàng hôn đỏ thẫm. Tiếng kêu của bọn quạ bị mùi máu dụ tới đang inh ỏi chói tai khắp cả một vùng.

Dĩ nhiên cậu đang suy nghĩ đến việc sẽ làm với tộc trưởng của kẻ địch. Cậu nhìn qua Felicia, hiện đã kiềm chế được cơn ngáo cười của mình.

“Cô ấy có thể nghiêm túc chấp nhận Rượu thề của anh không nhỉ?” cậu hỏi.

“Khó nói lắm,” cô trả lời. “Em nghe nói Quý cô Linea, tộc trưởng Giác Tộc, là một người cực kỳ kiêu hãnh. Có lẽ cô ấy sẽ từ chối bị vấy bẩn và chọn lấy một cái chết danh dự.”

“Biết là vậy, nhưng nếu để cô ta chết ở đây thì sẽ rắc rối lắm.” Yuuto thở dài thất vọng.

Trong thế giới Yggdrasil, một bộ tộc sẽ có cấu trúc tương tự như gia đình, với vai trò “cha mẹ” dành cho tộc trưởng, và các thành viên còn lại sẽ có nghĩa vụ như “con cái” hoặc là một “người em”.

Giống những lễ cưới truyền thống hoặc điều lệ cắt máu ăn thề của băng đảng Yakuza, nghi lễ “Rượu Thề” sẽ gắn kết bền vững quan hệ giữa tộc trưởng cùng toàn bộ tộc viên. Giống như cha mẹ hoặc anh chị, trưởng tộc sẽ yêu thương và quan tâm tới những đứa con, những người em của mình để đổi lấy sự tôn trọng và phục tùng tuyệt đối. Với họ, những mối quan hệ gắn kết qua nghi lễ Rượu thề còn quan trọng hơn cả tình cảm máu mủ thật sự.

Nói cách khác, nếu ‘cha mẹ’ của mình bị giết chết, những thành viên Giác Tộc sẽ chìm sâu vào thù hận, tìm cách báo thù và vĩnh viễn căm ghét Lang Tộc.

“Hình như phó tộc trưởng đối địch không được phép tham chiến thì phải?” Yuuto hỏi Felicia.

“Vâng. Hình như anh ta đã được lệnh ở lại để bảo vệ trung tâm bộ tộc.”

“Con đã gặp phó tộc trưởng Giác Tộc trong một lần hộ tống trưởng tộc tiền nhiệm.”, Sigrun tiếp lời. “Con có thể xác nhận sự vắng mặt của ông ta trong trận chiến này.”

Có vô số tin giả được lan truyền nơi chiến trận đầy hỗn loạn này. Nhưng Yuuto có thể tin lời Sigrun, người đã chỉ huy binh lính ở tiền tuyến.

“Vậy tức là phần còn lại của bộ máy điều hành vẫn còn nguyên nhỉ. Rắc rối thật đấy.” Yuuto gãi đầu.

Dẫu không được xem như bố mẹ hoặc anh chị cả, phó tộc trưởng vẫn là người có quyền lực đứng thứ nhì trong hệ thống gia đình. Quyền lực sẽ được chuyển đến tay họ nếu tộc trưởng gặp nạn.

Và theo truyền thống, không phải mối quan hệ máu mủ, sức mạnh và kĩ năng mới là yếu tố chọn lấy phó tộc. Chắc chắn tộc trưởng tiếp theo cũng sẽ là một kẻ địch khó xơi.

“Quân địch sẽ tăng sĩ khí nếu chúng ta giết tộc trưởng của họ. Đây chính là kế thứ mười bốn trong ba mươi sáu kế, “Tá thi hoàn hồn”. Cần phải tránh sai lầm này.” Yuuto giữ nút nguồn và bật chiếc điện thoại vừa lấy từ trong túi ra.

Rút kinh nghiệm từ một trận động đất nghiêm trọng, cậu luôn mang viên pin năng lượng mặt trời nhỏ này theo người. Nhờ vậy, Yuuto vẫn có thể sử dụng điện thoại bình thường trong suốt hai năm vừa rồi.

Nhưng đây vẫn là một viên pin nhỏ, chỉ đủ cấp nguồn tối đa ba mươi phút ngắn ngủi dù có phơi ngoài trời cả ngày đi chăng nữa. Vì vậy, cậu đã thề là chỉ sử dụng điện thoại vào những lúc cần thiết nhất mà thôi.

Mất một lúc để chiếc điện thoại lên nguồn, rồi cậu nhấn vào biểu tượng “Hindle” (note: nhái của Kindle ấy) trên màn hình. Biểu tượng “Fuurinkazan” (note: Phong Lâm Hỏa Sơn), chiến thuật từng được Takeda Shingen phổ biến rộng rãi, hiện ra. Đây chính là phiên bản e-book của binh pháp Trung Quốc cổ hiếm hoi vẫn còn được lưu truyền rộng rãi trong thế kỷ 21 này, Binh Pháp Tôn Tử. Quyển sách này được tải về lúc Yuuto lên tới chức trưởng tộc. Cậu đã đọc đi đọc lại không biết bao nhiêu lần.

“Đây… đúng là gian lận mà”, cậu lẩm bẩm. “Cái điện thoại này tiện thật đấy.”

Nếu bị đá ra tiền tuyến, chưa chắc cậu đã xách dép nổi cho một tên lính mới. Thế giới này có quá nhiều thứ mới lạ; Yuuto thậm chí còn chưa thể đọc viết thành thạo, nói gì tới việc chiến đấu cơ chứ.

Nói thẳng ra, cậu còn tệ hơn mức “vô dụng” cả tỉ lần.

Nhưng Yuuto vẫn có thể chiến đấu với món vũ khí độc nhất này: kiến thức từ thế kỉ 21.

Dẫu vậy, kiến thức và kỹ năng của một thằng học sinh như cậu vẫn còn rất hạn chế. “Ráp một bộ PC coi nào”, đùa à, sao mà được cơ chứ.

Thế nhưng, dù không có bất kỳ kiến thức và kỹ năng đặc biệt nào, cậu vẫn làm được rất nhiều điều trong cái thế giới thiếu thốn văn minh này.

Ví dụ như trận chiến sử dụng giáo dài. Nếu chưa từng chơi qua cái game chiến thuật lịch sử đó, cậu đã mù tịt và để thua mất rồi.

Cậu luôn cảm thấy bức rứt khi cố nói ra những ý tưởng – dẫu thật sự rất đột phá, nhưng ngẫm lại sẽ thấy cực kỳ hiển nhiên – này. Chúng giống hệt Quả trứng của Columbus ấy.

Yuuto có thể đề xuất những chiến thuật mới lạ, thứ mà đáng lẽ phải được nghĩ ra bởi một thiên tài với đầu óc dị thường, chỉ với những kiến thức đến từ tương lai. Điều đó đó khiến cậu cảm thấy những gì mình làm chỉ là gian lận mỗi khi phải đối mặt với một thử thách mới.

Cậu lướt qua vô số trang tới khi tìm thấy cái mình cần. Yuuto đã nằm lòng mục lục của cả quyển sách.

“Không nên chia cắt và phá hủy đất nước đối địch, chiếm giữ nguyên vẹn mới là thượng sách. Muốn vậy thì cần bắt sống thay vì tàn sát quân địch. Người giỏi sẽ chiến đấu và chinh phục chiến trường, còn kẻ xuất sắc thì không cần đánh cũng thắng.”

Đơn giản thì, chỉ chiến đấu và thắng thôi vẫn chưa đủ; ép đối phương đầu hàng hoàn toàn mới là cách tốt nhất. Yuuto gật gù, miết ngón tay theo từng câu chữ.

“Được rồi,” cậu nói. “Đành phải lập giao kèo thôi.”

Nghe cậu nói, Sigrun và Felicia cúi đầu, lặng lẽ tán thành.

Thật ra Lang Tộc có rất nhiều lựa chọn. Một phần ba lãnh thổ Giác Tộc đã nằm trong tay chúng ta. Chừng đó chiến lợi phẩm là đã quá đủ. Tiến quân sâu thêm sẽ rất nguy hiểm, mà kéo dài tình trạng này lại khiến họ cạn kiệt tài nguyên.

Có vẻ lúc này là thích hợp nhất rồi. Vấn đề cuối cùng là: phải giao kèo những gì bây giờ?

Cuộc xâm lăng vào tháng trước của Giác Tộc đã khiến Lang Tộc thiệt hại đáng kể. Dù cần tránh việc giết tộc trưởng đối địch, bên Yuuto vẫn cần Giác Tộc bồi thường xứng đáng.

Yuuto khoanh tay, lẩm bẩm đầy khó chịu và suy xét kĩ vấn đề. “Thường thì ta có thể đổi tộc trưởng của họ với thức ăn, khoáng sản, hàng hóa, hoặc tốt hơn nữa là một phần lãnh địa. Nhưng nếu có thể, anh thật sự hy vọng Rượu Thề của mình sẽ được chấp nhận.”

Lấy đi thực phẩm hoặc lãnh địa vẫn chưa đủ để giải quyết tận gốc vấn đề. Yuuto muốn chấm dứt chiến tranh giữa hai bên ngay tại đây. Cậu chẳng ham mở rộng lãnh địa chút nào. Mang lại ấm no và hòa bình cho người dân Lang Tộc, đó chính là tôn chỉ lãnh đạo của cậu.

Phong tục liên quan tới Rượu Thề tại thế giới này chính là công cụ tốt nhất. Nghi lễ này cực kỳ thiêng liêng và tôn nghiêm, kẻ nào dám vi phạm điều cấm kỵ, tức làm trái lời thề của mình, sẽ mất đi niềm tin của tất cả mọi người.

Cha mẹ, anh em ruột thịt thì không thể chọn được, nhưng với Rượu Thề thì khác, từ chối hay chấp nhận, bạn có toàn quyền quyết định. Đã kết Rượu thề mà còn dám phản bội thì phải chịu sỉ vả suốt đời.

Nói cách khác, Giác Tộc không thể gây sự với Yuuto – tức toàn thể lang tộc – một khi tộc trưởng của họ chấp nhận rượu thề.

Ở chiều ngược lại, với nghĩa vụ của mình, chấp nhận rượu thề và trở thành cấp dưới của người khác là điều cấm kỵ với một trưởng tộc. Họ không thể nào chấp nhận điều đó.

“Chà, dù có hơi gian lận một chút, nhưng đành phải đem chiến lược từng dùng với Nanh tộc ra vậy.” Yuuto khịt mũi, tự nhạo báng chính mình khi xưa.

Thật lòng mà nói, cậu chẳng muốn làm vậy chút nào. Nhưng một tộc trưởng như cậu cần ưu tiên lợi ích của cả cộng đồng hơn là của chính mình.

Lời của Tôn Tử vang vọng trong đầu cậu.

Hai năm trước, tại cái thế giới đầy lạ lẫm này, Lang Tộc, vốn chẳng hề dư giả, đã chấp nhận và cưu mang thằng nhóc lang thang vô vọng như cậu. Vậy nên Yuuto vô cùng biết ơn.

Felicia và Sigrun là hai trong số rất nhiều người bạn đã cùng trải qua hai năm đầy thăng trầm với cậu. Cậu muốn bảo vệ họ khỏi nỗi buồn, và thậm chí là khỏi cái chết.

Haiz ~. Nếu những bứt rứt trong lòng là cái giá để giảm thiểu hy sinh, thì cậu sẽ vui lòng đón nhận việc này.

“Được rồi, dựng lều lên. Chuẩn bị cho cuộc gặp mặt nào.”

 

[1]

[2]

[3] https://vi.wikipedia.org/wiki/Nasu_no_Yoichi

 

Trans: V

Edit: Táu

“Nè, đừng có thúc.” Một cô gái trẻ được dẫn vào trại. “Ta tự đi được!”

“Hử?” Yuuto giật mình kêu lên. Cậu đưa hai ngón trỏ lên xoa thái dương và bối rối nhìn sang Felicia – người đang ngồi cạnh mình. “…Đứa bé này là tộc trưởng à?”

Ừ thì, với bộ đồ sang trọng hơn hẳn binh lính cùng chiếc vòng vàng lấp lánh trên đầu, cô bé trông giống người có địa vị thật đấy. Dẫu vậy, độ tuổi của đối phương vẫn khiến cậu cực kỳ ngạc nhiên.

Ngồi ngay cạnh cậu, Felicia nghiêm nghị cúi đầu. “Vâng, đây là quý cô Linea, tộc trưởng của Giác Tộc.”

“Nhưng đây chỉ là một đứa trẻ thôi mà.”

“Thằng nhóc này, nhìn thế thôi chứ ta ngang tuổi ngươi đấy!” Cô nàng thét to, bất mãn ra mặt với thái độ thô lỗ của Yuuto.

Khi ngoái đầu nhìn lại, cái lườm đầy giận dữ của cô bé đập thẳng vào mắt cậu.

Cô bé tomboy trông thật sự dễ thương với mái tóc ngắn gọn gàng che hết phần gáy. Có lẽ cô ấy vẫn nhỏ hơn cậu tầm một hoặc hai tuổi. Nhìn mớ dây chằng chịt đang trói chặt dáng người nhỏ bé đó kìa, tội thật đấy.

Cậu đã nghe rằng tộc trưởng hiện tại của Giác Tộc là nữ. Dẫu vậy, với cái tên Hildisvíni, “Hổ cái dữ dội”, đến cả những chiến binh man dại nhất cũng bị cô nàng tộc trưởng đáng sợ và đầy dũng cảm này thu phục. Nhưng lạ thật, thay vì đáng sợ như cọp cái, cô bé đang gầm gừ với cậu trông giống một nàng mèo hoang hơn.

“Chà, có vẻ những lời đồn kiểu này khá phổ biến nhỉ.” cậu nói.

Thật ra, dù còn rất trẻ nhưng cậu vẫn là tộc trưởng của Lang Tộc đấy thôi, cũng như Felicia và Sigrun, dẫu có là thiếu niên thì chức vụ của cả hai vẫn khiến mọi người trong tộc phải nể trọng.

Tại nơi này, sức mạnh là tiêu chí duy nhất. Những yếu tố khác chỉ là phù du mà thôi.

“Chà, giờ đến phiên ta tự giới thiệu bản thân nhỉ. Ta tên Yuuto, tộc trưởng Lang Tộc.”

“…Hừm.” Dẫu vẫn đứng im tại chỗ, Linua đã quay ngoắc sang hướng khác khi nghe cậu giới thiệu.

Nhưng Yuuto đã thấy cô khẽ run rẩy. Có vẻ hành động dũng cảm đó là cách cô bé đối phó với nỗi sợ của mình.

“Mở màn thế là được rồi, giờ đi thẳng vào vấn đề nào. Cô có muốn trở thành thuộc hạ  – chính xác hơn là con cái của ta không?” Yuuto hỏi với giọng điệu đầy kiêu ngạo.

“Ta từ chối! Tại sao Giác tộc lại phải quy phục bọn chó các ngươi chứ? Dẹp cái trò hề này đi!”

Không chút do dự, Linea thẳng thừng từ chối đề nghị của cậu. Và cô xem thường Lang Tộc ra mặt khi thẳng thừng gọi các cậu là “chó”.

“Thua một trận chẳng có nghĩa lý gì, lũ chó các ngươi còn lâu mới sánh được với sức mạnh của giác tộc vĩ đại. Phép màu không xảy ra hai lần đâu. Nếu muốn giết ta thì cứ việc. Nhưng nhớ rửa sạch cổ và chờ đợi số phận nhé, vì thuộc hạ của ta sẽ trả thù sớm thôi. Ha ha ha ha ha!”

“He he… ngươi không nhận ra mình mới là kẻ đang nói nhăng nhít à?” Felicia nói, chạm vào má cô bé rồi thở dài. Hành động đó đã tạt một gáo nước lạnh vào sự hưng phấn của Linea.

Nụ cười của Linea vụt tắt, thay vào đó là khuôn mặt đỏ bừng giận giữ. “Ngươi vừa nói thứ gì nhăng nhít cơ?”

“Chính là những điều cô vừa đề cập đến chứ còn gì nữa. Đúng là Lang Tộc từng trốn chui trốn nhủi như lũ chó, nhưng tất cả đều đã thay đổi nhờ tài năng của anh cả, giờ chúng ta là những con sói bất bại thực thụ. Một bầy lợn ngu si tầm thường không có cửa đấu lại anh ấy đâu.” Tuy ngoài mặt vẫn tươi cười lịch thiệp nhưng lời lẽ của Felicia đã lộ rõ sự khinh bỉ mất rồi. Sự xúc phạm đan cài trong những lời lẽ lịch sự hời hợt thế này quả là độc nhất vô nhị.

“Gì cơ?! Cái thằng nhóc còi cọc yếu đuối này không thể giỏi đến vậy được!” Linea hét to.

Ầm!

Tiếng động kinh hồn đó làm cả căn lều rung lên bần bật. Sigrun, vốn vẫn đứng im lặng bên cạnh Yuuto, đã đấm mạnh và làm gãy đôi chiếc bàn trước mặt mọi người.

Không thể tin sức mạnh này lại là của một người phụ nữ. Đến cả lũ đàn ông vai u thịt bắp còn chưa chắc có thể làm điều tương tự nữa là.

Trên vai trái Sigrun xuất hiện một biểu tượng tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt. Đó là cổ ngữ của Hati, Kẻ Nuốt Mặt Trăng, với những đặc tính của sói cùng sức mạnh thể chất vượt trội.

“Cẩn thận cái mồm đấy. Ta không tha cho kẻ dám xúc phạm Cha đâu.” Đầy ngạo nghễ, Sigrun đứng dậy lần nữa và nhìn Linea chằm chằm. Sự ngọt ngào trong nét mặt và giọng nói lúc trò chuyện với Yuuto đã hoàn toàn biến mất. Chỉ còn lại ánh nhìn sắc bén và đầy lạnh lùng thôi.

“Ư!” Linea giật mình.

Dù đã được bảo vệ tận răng nhưng vẫn bị bắt sống trước toàn thể quân lính, chỉ vậy thôi cũng hiểu được sự đáng sợ của Sigrun với kẻ bại trận, Linea, là lớn tới mức nào rồi. Chắc chắn cô bé đã run sợ khi phải chứng kiến sức mạnh đáng sợ đó lần nữa.

Không khí đã căng thẳng vậy rồi mà Sigrun vẫn lớn tiếng xỉa xói. “Dù tuổi cả hai có như nhau đi nữa, ngươi vẫn sẽ không bao giờ sánh kịp với Cha.”

“Thôi nào Run,” Felicia nói. “So sánh như thế là xúc phạm đến Anh Cả rồi.”

“Hứ,” Sigrun nói. “Chỉ lần này thôi, dù rất ghét Felicia, nhưng ta không thể không đồng tình với cô ta.”

“Ư! Ưmm!!” Có vẻ Linea không biết phải cãi lại thế nào rồi.

“Trời, trời, gầm gừ thế kia… ai mới là chó thật đây?” Felicia mỉa mai.

“Đúng rồi, cứ rên rỉ giống lợn thế đi, hợp với ngươi hơn đấy,” Sigrun đồng ý.

Linea hét to đầy bực tức khi bị cả hai chế nhạọ. “Ngươi—! Đừng có mà coi thường ta!”

Không chút sợ hãi, Linea mặc kệ dây trói và lao thẳng về phía Sigrun với cơn thịnh nộ kinh hồn. Dẫu đã bị lính gác cản lại nhưng nỗi căm ghét cùng tiếng gầm gừ vẫn truyền đến tận chỗ cậu.

Trông cô nàng chẳng khác nào một con chó dại.

“Chà, lời đồn chính xác quá nhỉ.” Yuuto nói thầm để Linea không nghe thấy.

Có vẻ sự thiếu tự tin chính là yếu tố tạo thành vỏ bọc kiêu hãnh này. Vì không chịu được sự coi thường nên cô bé mới giận giữ tới vậy. Chà, vậy lại càng có lợi cho kế hoạch của mình.

“Cả hai đứa, ngừng lại đi,” Yuuto ngồi thẳng dậy, vờ nghiêm giọng và ra lệnh. “Dù gì thì cô ấy vẫn là tộc trưởng Giác Tộc. Cẩn thận mồm miệng đi.”

“Vâng!” Cả hai lập tức tuân lệnh.

Cậu không thể chịu nổi dẫu biết chính mình đã ra lệnh cho cả hai hành xử như vậy. Yuuto thấy cực kỳ bồn chồn và lo lắng với lời tâng bốc của mọi người. Cậu mà là người vĩ đại đến thế á, không dám đâu.

“Hỡi tộc trưởng của Giác Tộc, xin cô hãy tha lỗi cho sự thô lỗ của bọn họ,” cậu nói với Linea. “Tôi xin lỗi vì đã dạy bảo họ sai cách.”

“…Không đâu, tôi cũng có lỗi khi gọi các người là chó,” Linea đáp. Thái độ của cô nàng đã dịu xuống đáng kể.

Yuuto đã bắt đầu đọc những cuốn sách về kĩ năng đàm phán từ lúc trở thành tộc trưởng. Một lãnh đạo nhất định phải thành thạo những thứ như thế này.

Chơi trò “cớm tốt, cớm xấu” là một trong số đó. Đây là kĩ năng đặc trưng của cảnh sát. Một cảnh sát hung hăng sẽ áp bức mục tiêu đầy thô lỗ bằng những lời lẽ đe dọa và lăng mạ. Rồi cảnh sát thứ hai, người hành xử dịu dàng hơn hẳn, sẽ can thiệp, trách mắng tên kia. Phạm nhân sẽ mở lòng với người cảnh sát đầy thông cảm và thiện ý này, giúp cuộc trò chuyện diễn ra trôi chảy hơn.

Lúc nãy cũng vậy, Felicia và Sigrun đóng vai cớm xấu, còn cậu đóng vai người tốt.

“Trở lại chủ đề nào,” cậu nói. “Chúng ta bàn đến đâu rồi nhỉ? À, phải rồi, về việc trở thành con cái của tôi.”

“…Và ta đã nói là không có hứng thú cơ mà.” Linea lại tiếp tục từ chối, nhưng không còn dữ dội như lần trước. Có vẻ cô bé đã miễn cưỡng trấn an bản thân với câu nói đó.

Cậu thầm hả hê, có vẻ mọi chuyện đã diễn ra theo đúng kế hoạch.

Dẫu lương tâm cậu chẳng thoải mái tí gì khi lừa lọc và đe dọa một cô bé non nớt thế này, nhưng nếu không đàm phán thành công thì chiến tranh và hy sinh sẽ vẫn tiếp diễn. Yuuto cần phải tránh kết quả tồi tệ đó bằng mọi giá.

Tất cả mọi thứ đã chuẩn bị xong hết chỉ còn chờ đúng thời cơ là được. Giờ Yuuto có thể đưa ra yêu cầu thực sự của mình.

“Hừm… vậy trở thành em gái của ta thì sao?” cậu hỏi.

Tộc trưởng Giác Tộc, Linea, trở nên cực kì bối rối.

Dù đã vắt óc ra suy nghĩ, cô bé vẫn không thể hiểu lý do mình thua trận.

Cái danh phồn thịnh cách đây bốn thế hệ của Lang Tộc đã tiêu tùng lâu rồi, sức mạnh thảm bại của bộ tộc yếu đuối đó giờ chẳng thể sánh nổi Giác Tộc. Giờ chúng còn đang gây chiến với Vuốt Tộc láng giềng nữa. “Hỗn loạn cực kỳ” là điều ai cũng nghĩ tới khi nhắc đến Lang Tộc.

Hơn thế nữa, năm ngoái cô nghe được rằng tộc trưởng mới của Lang Tộc chỉ là 1 thằng nhóc 16 tuổi lạ mặt. Đáng lẽ hắn phải là tay mơ mới đúng chứ…

Đáng ra là vậy.

Với binh lính gấp đôi kẻ thù, đáng lẽ đây phải là một trận chiến hoàn hảo mới đúng, tại sao họ lại thất bại thảm hại tới vậy… đến cả chỉ huy đầy kiêu hãnh của tộc cũng đã trở thành tù binh mất rồi.

Cô phải đối mặt với sự thật tàn nhẫn: Giác Tộc đang bị chà đạp bởi kẻ địch mà cô từng xem khinh như chó. Dĩ nhiên thái độ phô trương sức mạnh lúc nãy của Lang Tộc cũng là để chiếm ưu thế khi đàm phán mà thôi. Đó âu cũng là quyền của kẻ thắng cuộc mà.

Nhưng vấn đề không chỉ có vậy. Thật bất thường khi cả Lang Tộc đều tôn trọng và kính mến Yuuto. Họ phục tùng tuyệt đối cậu tộc trưởng yếu đuối này.

Thậm chí những chiến binh nổi danh đến cả Giác Tộc cũng biết là “Mánagarmr” Sigrun và “Alsviðr” Felicia, tức “Wise Wolf”, cũng không hề ngoại lệ. Nhưng hơn hết thảy, thất bại này sẽ là đả kích cực lớn với toàn bộ Giác Tộc.

Cô nàng bắt đầu suy xét lại mọi chuyện để chắc rằng bản thân vẫn chưa sai lầm quá mức. Nếu cứ như thế này, tộc của cô hoàn toàn có thể tan rã.

“…Em gái sao?” Linea ngập ngừng.

Đến cả Linea cũng khó mà từ chối sự nhượng bộ này. Cứ như thể Yuuto đang muốn giúp đỡ cô vậy.

Ai cũng biết con cái phải hoàn toàn tuân lệnh cha mẹ. Vậy nên cô không thể đồng ý yêu cầu đó.

Dẫu “em gái” không khác “con cái” là bao, nhưng ít nhất cô vẫn có thể phản đối mệnh lệnh được giao. Lựa chọn này đáng cân nhắc hơn nhiều.

“Ta chỉ có thể nhượng bộ đến mức đó thôi,” Yuuto nói với cô.

“Ngh!” Linea gầm gừ đầy khổ sở.

Chẳng còn thời gian để suy xét cẩn thận nữa. Mà bị bắt làm tù binh thế này thì nghĩ kiểu gì cơ chứ. Dù cái bẫy có lù lù trước mặt thì cô nàng cũng chẳng hay biết gì.

Dù trông như đang nhượng bộ, nhưng kỳ thật Yuuto chẳng hề xuống nước tí nào – cậu chỉ thu hồi yêu cầu quá vô lý mà thôi. Đó chính là kĩ năng “nói thách”

Ta sẽ khởi đầu với một đề nghị quá đáng, rồi lập tức nói ra ý đồ thật sự, vốn là một lựa chọn hợp lý hơn hẳn, ngay sau khi bị từ chối. Đây chính là phương pháp thương lượng vô cùng hiệu quả.

Ngoài ra, nhờ chiến thuật “cớm xấu, cớm tốt”, lời đề nghị của cậu càng trở nên tử tế hơn hẳn.

Linea đã hoàn toàn bị Yuuto dắt mũi.

“Ưưưư, nhưng…”

Nhưng có vẻ Linea vẫn chưa cắn câu. Rõ ràng việc tuân lệnh những con chó từng ở dưới mình vẫn là một điều quá khó nuốt trôi. Cô có thể bị kết tội bán đứng Giác Tộc nếu trơ trẽn quay về sau khi trở thành em gái của con “chó” này.

Cô nàng không thể chịu nổi sự xúc phạm đó. Linea thấy sống như thế thà chết còn hơn.

“K-Không, Giác Tộc chúng ta sẽ không cúi đầu trước Lang Tộc…”

“Ta hiểu rồi. Đành phải tiến hành thảm kịch Van thêm lần nữa thôi.”

“…?! Ngươi định đốt trụi quê hương của ta?!” cô thốt lên.

Linea cực kỳ bấn loạn với câu trả lời đầy thản nhiên của Yuuto. Ánh nhìn lạnh lùng, vô nhân tính và không chút dao động của tộc trưởng Lang Tộc đang tia thẳng về phía cô.

Van.

Một thị trấn nằm trong vùng lãnh thổ của Vuốt Tộc.

Nơi đó đã bị xóa sổ.

Người đứng đối diện cô đã đốt trụi nơi đó và giết tất cả mọi người, kể cả trẻ em và phụ nữ.

“Ta sẽ làm thế nếu cô không chấp nhận Rượu Thề của ta,” Yuuto nói thêm. “Ta sẽ không tha cho người nào dám chống đối mình.”

“…!”

Mặt cô trắng bệch khi nghe lời tuyên bố rõ ràng, lạnh lùng đó.

Một trong những lý do khiến Linea tập trung quân đội tấn công Lang Tộc chính là sự phẫn nộ với tên tộc trưởng đã gây ra Vánagandr – “Thảm Kịch Van”. Cô không thể chấp nhận hành động vô nhân tính đó. Trái tim cô giờ lại trĩu nặng khi nghĩ về thảm kịch tàn bạo đó.

Cô vẫn chỉ là một con nhóc “tộc trưởng” chưa tròn 15 tuổi thôi. Đây là lần đầu tiên Linea đối diện với sự thật rằng quyết định của mình có thể khiến hàng triệu người phải chết. Cơ thể cô nàng đang run lên không ngừng.

“Ta không quan tâm cô chọn gì đâu, vậy đồng ý hay từ chối nào?” Yuuto hỏi. “Quyết định nhanh nào. Sắp hết thời gian rồi đấy.”

“Ư!!” rốt cuộc cô bé cũng phải la lên. “Được rồi. Ta sẽ trở thành em gái của ngươi. Chỉ vậy thôi, ta sẽ không trở thành con cái của ngươi đâu!”

Đầy đau đớn, Linea chấp nhận lời đề nghị của Yuuto.

“Phùùùùùùùùùùù.”

Cuộc đàm phán đã được dời sang ngày khác. Ngay khi Linea rời đi, cơ thể Yuuto lập tức rã rời vì căng thẳng quá mức.

Cậu thở dài và trượt thẳng từ ghế xuống đất.

“S-sao vậy ạ?! Cha đau ở đâu đó à?” Sigrun hoảng loạn và nhanh chóng chạy tới bên Yuuto.

Yuuto gượng cười trước tình cảnh hiện tại. Sự sắc bén và lạnh lùng của hai người đã biến đi đâu mất rồi.

Lang Tộc từng nghèo đến nỗi bị gọi là chó, nhưng nhìn hành động của Sigrun kìa, khác gì một con chó đang rên rĩ vì lo lắng cho chủ cơ chứ. Chà, quả là một ý nghĩ bất lịch sự biết bao.

“Ta chỉ hơi mệt thôi. Con lại lo lắng quá mức như mọi khi rồi. Cơ mà với tiêu chuẩn của thế giới này thì ta quả là một đứa yếu đuối mỏng manh.”

“K-Không phải vậy…” Sigrun nhỏ dần giọng rồi im lặng hẳn.

Cô ấy thật sự nghĩ mình yếu đuối, Yuuto nghĩ và gượng cười.

Nhưng cậu không hề trách cứ cô ấy. Thức ăn và nước uống không hợp là nguyên nhân chính khiến cậu gặp vấn đề tiêu hóa khi mới tới thế giới này. Có vẻ Sigrun vẫn còn giữ ấn tượng đó.

“Tee hee! Chẳng ai tin đây là ‘Hróðvitnir’ vĩ đại, người nổi như cồn với những tộc láng giềng, nếu anh nằm bẹp dưới sàn như vậy.” Felicia nheo mắt thích thú.

Mặc kệ danh dự, cậu trượt xuống sàn và dựa lưng vào chân ghế.

“Đó là nỗi ô nhục chứ có phải danh tiếng đâu,” cậu đáp thẳng và vươn người đứng dậy.

Hróðvitnir ‘Sói Bỉ Ôỉ, một tên bạo chúa tàn độc hẹp hòi, đó chính là biệt danh của cậu sau thảm kịch Van..

Cậu đã cố tình lan rộng tiếng xấu đó.

Yuuto đã đọc cuốn ‘Quân vương’ của Machiavelli cùng với Binh pháp Tôn Tử để có thể trở thành một thủ lĩnh thực thụ. Quyển sách nói rằng một người thủ lĩnh cần phải cư xử khoan dung và tàn bạo đúng lúc. Nếu đã cần tới biện pháp mạnh thì phải xử lý dứt điểm luôn một lần.

Làm vậy sẽ hủy diệt chiến ý, khiến người khác sợ, và cuối cùng họ sẽ phải phục tùng bạn.

Thảm kịch ở Thành Odemori là một ví dụ điển hình. Sau khi chiếm cứ thành công, Masamune Date đã hạ lệnh tàn sát tất cả mọi người. Sadatsuna Oouchi, kẻ thù của ngài, đã cực kỳ hoảng sợ và rút lui khỏi thành Obama. Masamune đã dễ dàng chiếm thành Obama nhờ hành động không chút chống cự đó. Sau này, đến cả  Sadatsuna Oouchi cũng trở thành thuộc hạ của Masamune.

Cậu đã nảy ra ý tưởng Vánagandr nhờ ví dụ ở trên.

“Con vẫn không thể chấp nhận điều đó,” Sigrun giận dữ nói. “Cha chưa từng, và sẽ không bao giờ gây ra thảm kịch Van. Người khoan dung đến vậy cơ mà…”

“Không phải khoan dung đâu, ta chỉ yếu đuối mà thôi,” Yuuto thầm nói và lắc đầu đầy đau đớn.

Hiện thực rất tàn khốc. Đôi khi ta có thể tránh xung đột nếu đủ bình tĩnh, nhưng nhân nhượng quá mức lại khiến kẻ địch coi thường, từ đó khởi phát chiến tranh cùng bao nhiêu mất mát.

Đúng là Yuuto đã thiêu rụi Van, nhưng cậu chỉ làm thế sau khi bí mật di chuyển người dân ở đó đến một thị trấn của Lang Tộc. Và rồi, câu chuyện về bạo chúa tàn bạo ra đời.

Tin đồn lan nhanh như vũ bão. Những cư dân Van được tha mạng sẽ chẳng đáng là bao nếu kẻ địch biết được sự thật đằng sau câu chuyện. Lúc đấy Lang Tộc sẽ bị xem là những kẻ yếu đuối, và chiến tranh chắc chắn sẽ nổ ra. Yuuto không thể giết sạch mọi người dù cậu biết mình vẫn có thể bại lộ. Đơn giản là cậu không thể lạnh lùng để đi xa tới mức đó được.

Dù cậu đã nhiều lần chứng kiến sự thật của thế giới, rằng yếu đuối và nhu nhược chỉ đem lại thảm họa mà thôi.

“…Hở?”

Đột nhiên ai đó kéo cậu lại và ôm vào lòng. Rồi khuôn mặt cậu đụng phải cảm giác mềm mại, ấm áp cực kỳ.

Nữa à? Yuuto hoảng lên và cố kéo đầu về ngay khi cậu nhận ra thứ mình vừa va phải.

“Sự hào phóng là tính đáng quý nhất ở anh đấy, Anh Cả à,” Felicia nói. “Xin đừng đổ lỗi cho bản thân mình nữa.”

Cơ thể cậu bỗng mềm oặt ra khi nghe giọng nói mềm mại, dịu dàng của Felicia. Cậu nghe rõ tiếng nhịp tim của cô. Cậu thấy nhẹ nhõm dần, như thể trái tim méo mó chứa đầy căm ghét của chính mình đang dần được chữa lành.

“…Felicia, như mọi khi, cảm ơn em,” cậu nói.

“Tee hee! Việc em làm đâu đến mức phải khiến anh cảm ơn cơ chứ.”

“Thôi nào, đừng xem nhẹ việc đó như vậy chứ.”

“C-Con cũng rất kính trọng Cha!”

“À, và cảm ơn con nữa, Run.”

“Vâng!” Nụ cười tươi như hoa nở rộ trên đôi môi Sigrun. Cậu chỉ mới nói vài lời đã khiến cô nàng mừng quýnh lên rồi.

Yggdrasil không phải quê hương, cũng chẳng phải là thời đại của cậu. Cuộc sống ở đây rất bất tiện, và trái tim cậu thường bị cơn gió buốt mang tên “nhớ nhà” thổi luồn qua. Nhưng bên cạnh Yuuto vẫn có những người quan tâm và giúp đỡ  cậu thật lòng, như Felicia và Sigrun.

Yuuto đột nhiên mỉm cười.

“Được rồi, đi thôi. Trở về nhà – Iárnviðr nào.”

 

 

 

 



Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.