Fate/Strange Fake

Chương Nối : Khúc Luân Vũ Của Những Kẻ Ngoài Cuộc

tiếp

“Tin tiếp theo. Hôm qua, nhiều thượng nghĩ sĩ và lãnh đạo doanh nghiệp đã đột ngột qua đời do tai nạn liên hoàn và bệnh tật, và giá cổ phiếu thị trường chứng khoán New York đang cho thấy một sự hỗn loạn mạnh mẽ…”

 

x                                              x

 

Liệu “điều đó” đang diễn ra tại Snowfield có thể gọi là một “thử thách” hay không?

Về câu hỏi ấy, người ta càng quan sát chính xác tình hình, thì cán cân lại càng có xu hướng nghiêng sang phía vế “không”.

Bởi vì cái chuỗi sự kiện có thể nói là một hoàn cảnh chưa từng có tiền lệ đối với thành phố, hay thậm chí là với toàn nước Mỹ đó – tức Cuộc Chiến Chén Thánh – là thứ đã được gây dựng để phải xảy ra.

Bản thân thành phố Snowfield đó cũng là một khu thực nghiệm được tạo ra trên đất Mỹ nhằm phục vụ cho nghi thức – ngay từ đầu người ta đã cân nhắc đến cả việc xóa bỏ và làm mới lại tất cả đối với vùng đất này rồi.

Thế nhưng, đấy chỉ là theo quan điểm của phía những kẻ chủ mưu thử nghiệm nó.

Còn từ góc nhìn của một người bình thường không biết chút gì về hoàn cảnh ma thuật, thì chuyện như vậy lại chẳng hề quan trọng.

Trong mắt người dân không biết nội tình, chúng chẳng khác nào những tai họa đột ngột xảy đến.

Cuộc Chiến Chén Thánh.

Một nghi thức giới hạn, mà ngay trong giới Pháp Sư cũng chỉ có một bộ phận biết đến nó.

Nhiều Pháp Sư dùng những Anh Linh đã khắc ghi sự tồn tại lên “Tọa” của thế giới làm Khiển Sứ Linh cho bản thân, chiến đấu với nhau hết mình xung quanh thứ vật chứa điều ước toàn năng – mà ý nghĩa thực sự của nó là một bước đệm khởi đầu để tiến tới “Căn Nguyên”.

Người ta kể rằng ban đầu nó mang một mục đích khác hẳn… nhưng rồi trong Cuộc Chiến Chén Thánh lần thứ ba được tổ chức hơn nửa thế kỷ trước, vô số thế lực đã giở những thủ đoạn gian trá ở sau hậu trường. Và rồi trong Cuộc Chiến Chén Thánh lần thứ tư được tổ chức hơn mười năm trước, việc tổn thất một trong các Lord của Tháp Đồng Hồ đã tạo thành động lực để nó nhận được sự chú ý của một bộ phận rất nhỏ các Pháp Sư, những kẻ vượt qua được sự chi phối thông tin.

Tuy nhiên, xét tổng thể thì nó vẫn chỉ được xếp là “một nghi thức mờ ám diễn ra tại Viễn Đông”… nhưng “thứ đó” được tổ chức tại Mỹ lần này lại đang bắt đầu thể hiện một trạng thái quá sức khác lạ và lệch lạc cho dù có xét đến nó như một Cuộc Chiến Chén Thánh đi nữa.

Trước hết, số lượng Anh Linh được triệu hồi là quá nhiều.

Cái Cuộc Chiến Chén Thánh mà thông thường sẽ do bảy Servant tiến hành ấy, ban đầu những tưởng nó đã được tổ chức với đúng số lượng đó… nhưng từ trước và sau khi một Anh Linh có vẻ là “Saber” xuất hiện trên ống kính truyền hình địa phương và tuyên bố sẽ bồi thường cho những thiệt hại của nhà hát bị anh ta phá hủy, thì nó liền bắt đầu nảy sinh những “chệch hướng” lớn so với Cuộc Chiến Chén Thánh ban đầu.

Một nghi thức của Pháp Sư vốn dĩ phải được che giấu trong bí mật.

Thế nhưng, cái quy phạm tuyệt đối dành cho những người sử dụng Ma Thuật hay toàn bộ điều Thần Bí nói chung ấy đã sớm bị phá nát ngay sau khi Cuộc Chiến Chén Thánh Giả này bắt đầu.

Hoặc là, cứ như thể nó đang tuyên bố rằng chính điều đó lại đúng theo dụng ý của những kẻ chủ mưu tổ chức nghi thức vậy.

Trận chiến tay đôi của “Archer” và “Lancer” tại sa mạc.

Hậu quả của cuộc đụng độ giữa hai Bảo Khí là đã biến một phần sa mạc thành thủy tinh, và tạo ra một miệng núi lửa khổng lồ, nhưng bề ngoài thì nó được xử lý như một vụ tai nạn nổ đường ống do một công ty khí đốt lắp đặt.

Lại thêm trận tập kích do “Assassin” thực hiện, được cho là nhắm tới “Saber” ở trong đồn cảnh sát.

Giữa lúc đó, một tên Chủng Hút Máu có vẻ là Master của “Assassin” đã xông vào, và nó biến thành một trận hỗn chiến lôi kéo cả Hansa Cervantes – người được Giáo Hội Thánh Đường cử đến làm giám sát viên cho Cuộc Chiến Chén Thánh, nhưng bề ngoài thì nó được xử lý dưới dạng một trận tập kích đồn cảnh sát do khủng bố thực hiện.

Tiếp theo, phe Archer trú đóng tại khách sạn Crystal Palace đã bị tập kích, và có nhiều thiệt hại khi kính cửa sổ của các tòa nhà chung quanh đồng loạt vỡ vụn, dù vậy người ta đã tiến hành giải quyết nó dưới dạng một cơn lốc xoáy phát sinh đột ngột.

Và rồi, sự phá hoại diện rộng do hai Servant hùng mạnh và cả một “thứ gì đó” khác gây ra, với trung tâm là một nhà máy chế biến thịt nằm ở góc khu công nghiệp – trung tâm của Xưởng Ma Thuật được Nhà Scladio bảo trợ.

Tình trạng đó vẫn đang tiếp tục được che giấu khỏi con mắt người dân, có thể là bởi một ảo ảnh diện rộng do Servant trường phái Caster làm.

Mới chỉ vài ngày, mà đã nảy sinh những sự lệch lạc nghiêm trọng trong tiến trình nghi thức.

Một nghi thức ma thuật dưới dạng một trận chém giết lẫn nhau giữa những Pháp Sư và Khiển Sứ Linh của họ – và đó không chỉ là Khiển Sứ Linh bình thường, mà là các Anh Linh, hiện thân của chính sự Thần Bí.

Cho dù nghi thức đó được tiến hành với sự chuẩn bị sơ bộ ban đầu kỹ lưỡng đến thế nào chăng nữa, thì trong tình hình liên tục xảy ra những bất thường ở mức độ làm sụp đổ cả thành phố, việc che giấu nó cũng đã gần đến giới hạn rồi.

Thế nhưng, thay vì dịu xuống, những hiện tượng đó lại đang bắt đầu thể hiện dấu hiệu gia tăng không thể đảo ngược.

Một cơn bão khổng lồ đã hình thành ở bờ biển phía Tây theo cái cách phớt lờ những điều kiện khí tượng từ trước đến nay.

Một tình hình dị thường đang phát sinh tại nước Mỹ, với trung tâm là Washington D.C, khi các yếu nhân có liên quan đến giới tài chính, chính trị và thông tin lần lượt qua đời.

Nếu là người biết rõ nội tình sự việc, thì sẽ nhận thấy đó là những tai họa do con người gây ra.

Một cơn sóng cuộn khổng lồ đã mở ra tại thành phố Snowfield.

Thế giới đang bị kéo vào vực sâu lỗ đen thăm thẳm mờ nhạt đó, mà chẳng thể nào cự tuyệt được.

Nếu như gọi đây là “thử thách do một sự tồn tại vĩ đại ban tặng”…

Thì nó chẳng khác gì bị ném vào một mê cung vô tận, thậm chí chẳng thể nhìn thấy đường tiến lên chút nào, chứ đừng nói tới điểm đích cuối.

Bởi vì bọn họ thậm chí còn chưa nhận ra, rằng bản thân đã mắc kẹt trong mê cung mất rồi.

 

x                                              x

 

Mạng xã hội nào đó – Phòng chat kín

 

Flue: “Nhìn chung thì nó tạo cảm giác như thế… nhưng để tôi nói riêng kết luận thôi nhé.

Snowfield rất nguy hiểm.

Thật lòng mà nói, tôi cũng đang muốn chạy trốn cho sớm.

Đại để thì, nó hoàn toàn chẳng giống câu chuyện mà tôi được nghe lúc đầu gì cả.

À, không, người dính líu đến ma thuật thì không có chuyện nói hết sự thật vô điều kiện rồi, nhưng kể cả dựa trên cơ sở đó thì nó vẫn rất phi lý.

Cốt lõi của nghi thức này có khả năng là phỏng theo cái ở Fuyuki, nhưng quy mô và cơ sở thì đã trở nên hoàn toàn lố bịch rồi.

Trước hết là các Ghost Liner – [Dải Ghi Chép Giới Hạn].

Đó là những kẻ mà đám người có kinh nghiệm các anh gọi là Servant – Anh Linh, nhưng tôi nghe bảo khi được tiến hành tại Fuyuki gì đấy thì nó là chuyện bảy người đánh nhau đúng không?

Thế nhưng mà, khi tôi tìm kiếm bằng thuật chiêm tinh của mình thì nó đâu có nằm ở mức độ đó. Gần gấp đôi, không, do sự xáo trộn của các vì sao khiến tôi chẳng biết đó có phải Anh Linh hay không, nên nó còn nguy hiểm hơn cả gấp đôi. Tối qua, tôi đã quan sát phía trước cổng bệnh viện. Cứ tưởng là một con chó ba đầu xuất hiện, thì hai trăm con yêu quái trông như Huyễn Tưởng Chủng cũng ùa ra, rồi chúng đánh nhau với một Anh Linh thuộc cấp độ mà chỉ nhìn chăm chú vào hắn thôi là đã nguy hiểm rồi. Sau đấy thì Ma Lực bị xáo trộn và tôi không sao quan sát hoàn chỉnh được nữa.

Chẳng có lẽ, đừng bảo đó là Cerberus với một lô ác quỷ nhé? Dù sao thì, những con yêu quái vốn dĩ không tồn tại ở Mặt Ngoài lại đang nghênh ngang đi trên đường lớn của một thành phố Mỹ. Nếu đây mà là giấc mơ thì tôi đang muốn tỉnh dậy lắm đấy. Giấc mơ kiểu này thì chỉ có hạng Pháp Sư ngây ngô tương ứng mới để cho người khác xem thôi.

Những gì diễn ra sau đó rất rắc rối khó giải thích.

Tôi đã cố mã hóa một đoạn quay video giả lập và đính kèm nó rồi đấy, bên anh hãy giải nén nó bằng Ma Thuật nhé.

À… nhưng mà, nếu anh nghi ngờ đây là trò bịp mà tôi dựng lên, thì chuyện kết thúc ở đây.

Có bị nghi ngờ tôi cũng không giận đâu.

Nếu hai ta đổi vị trí cho nhau, thì tôi sẽ trả cho anh tiền bị chơi khăm và gửi kèm luôn một Nguyền Chú nữa đấy.

Mà, vì không giống tôi, nên hẳn anh có thể có cái nhìn khác đấy nhỉ, Kẻ Phá Hoại Thế Giới Pháp Sư.”

El-Melloi II: “Cái biệt danh đó là ngoài sức tưởng tượng của tôi đấy.”

El-Melloi II: “Dù vậy thì, xin cảm ơn về báo cáo. Tình hình đang trở nên tồi tệ hơn tôi dự tính.”

Flue: “Đúng là vậy đấy. Đầu tiên tôi cũng tưởng với miệng núi lửa trên sa mạc là nó đã chạm đáy rồi, nhưng cứ mỗi nửa ngày thì cái đáy đó lại toác ra và thành phố liền bị lôi vào một cái đáy mới xuất hiện.”

Flue: “Tuy nhiên, cái số lượng Anh Linh quá nhiều đó là sao chứ?”

Flue: “Nơi này quả đúng là một vùng đất có Linh Mạch được chuẩn bị kỹ, nhưng hẳn là nó vẫn kém một mức so với Fuyuki mà tôi được nghe. Vậy mà số lượng Anh Linh được triệu hồi vẫn nhiều hơn bình thường thì thật không hợp lý.”

El-Melloi II: “Có lẽ đó là một sự kích thích mồi.”

Flue: “Kích thích mồi?”

El-Melloi II: “Một số Anh Linh được triệu hồi đầu tiên chính là mồi nổ dùng để làm xáo trộn Linh Mạch của vùng đất một cách có chủ đích, và qua đó tạm thời thu hút Ma Lực từ các nơi khác ở lục địa châu Mỹ. Một phương thức trị liệu quyết liệt chẳng khác gì cho thân thể chịu thương tổn một lần để kích thích sự miễn dịch vậy.”

Flue: “Tức là để triệu hồi bảy Ghost Liner, họ gọi ra sáu kẻ khác và hy sinh chúng? Đám Ghost Liner tùm lum đó là những chất xúc tác thay cho máu gà sao? Chẳng phải đó là hành động phi lý hơi bị quá giới hạn à?”

El-Melloi II: “Nhằm đẩy bảy con lắc tĩnh ra Mặt Ngoài, thì từ Mặt Sau, họ cưỡng ép… có lẽ là năm hoặc sáu con lắc phải xung đột va chạm. Thông thường, chiếu theo thí nghiệm con lắc Newton thì chỉ khi có cùng số lượng con lắc nó mới hoạt động, nhưng nếu những người quản lý đã định hình lên vùng đất này có thể thêm vào phần lực để đẩy con lắc thứ bảy, thì ổn cả. Có lẽ, các Anh Linh đầu tiên sau khi hoàn thành vai trò sẽ bị vùng đất hấp thụ qua thời gian để giữ cân bằng trở lại.”

Flue: “Hơi bị tởm đấy. Tôi vẫn bán tín bán nghi câu chuyện của anh, nhưng cái tay mặc bộ giáp vàng chóe ấy thì chắc chắn là Vua Anh Hùng của Đế Quốc Akkad rồi. Ngay khi vừa mới quan sát ngôi sao vận mệnh của gã thông qua thuật thức nhìn xa, tôi đã chói hết cả mắt và tưởng rằng não mình cứ thế mà bị khuấy tung lên rồi ấy. Gom cả một gã như vậy để dùng xong rồi bỏ như bó rơm đốt chứ không phải làm nguyên liệu cho Chén Thánh, thật chẳng tỉnh táo chút nào.”

El-Melloi II: “Phải, đúng thế. Hoàn toàn không thể nói đó là một suy nghĩ đúng đắn, cho dù có là với Pháp Sư hay người chẳng dính dáng gì đến Thần Bí. Chỉ những kẻ không coi Thần Bí là Thần Bí mới có thể dùng cái phương thức mô phỏng như vậy thôi. Đó mới chính xác là sự tồn tại được xếp vào hàng ngũ ‘Kẻ Phá Hoại’ đấy.”

Flue: “Đang phân tích điều Thần Bí trên mạng xã hội, dù là phòng chat kín đi nữa, mà anh cũng có thể nói ra mấy nhận xét đó sao?”

El-Melloi II: “Hiện tại, chẳng có mấy Pháp Sư nhiệt tình với việc hack điện tử hơn liên lạc bằng Ma Thuật đâu. Bất cứ phương pháp nào cũng đi kèm rủi ro, nhưng trong phạm vi năng lực của tôi thì có thể nói đây là một hành động an toàn. Giả sử có bị xem trộm đi nữa, thì người bình thường cũng sẽ nghĩ đây là một kiểu đùa cợt, còn nếu đối phương là người cùng hội với chúng ta thì ngay từ đầu đã chẳng cần che giấu làm gì. Mà không, Pháp Sư che giấu điều Thần Bí càng chính trực thì lại càng quyết tâm xóa bỏ mấy cái báo cáo hoang đường như thế này ấy.”

Flue: “Đâu ra một Pháp Sư đi nghe cái chuyện nhảm nhí thế này cơ chứ?”

El-Melloi II: “Chà, sau vài năm nữa thì tình hình hẳn sẽ khác đấy. Cái thứ thiết bị di động gọi là ‘điện thoại thông minh’ mới bắt đầu lưu hành gần đây, có thể rồi nó sẽ phổ biến tới mức làm ảnh hưởng đến cả thế giới Ma Thuật. Cùng với việc gia tăng nguy cơ điều Thần Bí sẽ bị ghi lưu, thì các phương pháp che giấu cũng buộc phải thay đổi so với trước. Ví dụ, sẽ dễ dàng hơn nếu khăng khăng khẳng định nó là tin giả, hoặc chèn thêm thông tin sai lệch vào. Đó chính là lý do người ta muốn tránh việc những phát sinh vết rách bục trong các nghi lễ ở quy mô lớn đến hão huyền thế này.”

Flue: “Vẫn như mọi khi, mồm miệng liến láu lưu loát ghê nhỉ. À không, trong trường hợp này thì là đầu ngón tay liến láu chứ? Làm thế nào mà anh có thể gõ liệt kê được ngần ấy chữ trong vòng chưa tới một phút vậy hả? Không lẽ trong chuỗi ký tự nãy giờ, anh đã chuẩn bị sẵn một thứ Ma Thuật mà cả tôi cũng không bắt bài được à?”

El-Melloi II: “Ông đánh giá tôi quá cao rồi. Là do cái trò chơi yêu thích của tôi thi thoảng lại cần trao đổi thông tin nén tức thì ấy mà.”

El-Melloi II: “Vốn dĩ, tôi chẳng thể nào tạo lập một thuật thức che đậy cao cấp đến mức ông không nhận ra được. Tuy nhiên, dù ở trên mạng hay là trên câu chữ, thì cách tranh cãi của ông cũng chẳng thay đổi nhỉ.”

Flue: “Tôi đã quen đâu. Mặt khác, đó là vấn đề trùng lặp khi anh không đặt tên đăng nhập giả. Sẽ rất rắc rối nếu hòa lẫn những hình ảnh dở tệ ở một nơi chưa quen lại với nhau để rồi tự khiến bản thân mình nhiễm độc còn gì?”

Flue: “Mà thôi, sao cũng vậy. Tôi sẽ thăm dò thêm chút nữa, rồi thoát khỏi cái thành phố này khi đến lúc. Cái đám đã cố gắng ra ngoài đều dính phải một thứ Nguyền Chú kỳ lạ và quay lại trong tình trạng tinh thần bị thao túng, nhưng tôi định sẽ xoay sở đọc các vì sao để tìm ra một con đường nơi Nguyền Chú yếu nhất.”

El-Melloi II: “Xin lỗi. Việc ông đang có mặt trong thành phố đó thật sự đã giúp tôi rất nhiều.”

El-Melloi II: “Tôi đã có tiếp xúc với một người thuộc phe chủ mưu – viên cảnh sát trưởng, nhưng dù đã thiết lập mối quan hệ đồng minh tạm thời, thì thông tin lấy được mới chỉ là một phần thôi. Từ cuộc nói chuyện thì tôi cảm thấy, khả năng cao là ông ta cũng không biết hết những bí mật sâu nhất bên trong đâu. Chính vì vậy mà tôi rất biết ơn những thông tin khách quan từ ông.”

Flue: “Gì chứ, tôi chỉ tự hỏi là liệu có công việc nào ngon lành không nên mới tới thôi. Thuật Sĩ đánh thuê mà chậm chân thì sao kiếm cơm nổi. Rốt cuộc, xem ra việc khiến anh phải mắc nợ tôi lại là thu hoạch tuyệt vời nhất đấy, cái cọc lúc chết đuối của tôi ạ.”

Flue: “…Hỏi cho chắc thôi nhé, không đời nào lại có một vị Lord khác ngoài anh tới đây đâu nhỉ?”

El-Melloi II: “Không có chuyện đó đâu. Lão Rufleus của Khoa Phục Linh hiện đang vắng mặt ở Tháp Đồng Hồ do công tác, mà ông ta cũng chẳng phải kiểu nhân vật tự mình đến hiện trường vụ việc. Giả sử ở đó có điều gì tồi tệ xảy ra chăng nữa, thì ông ta chỉ nhún vai kiểu ‘chỉ là chuyện phải tới thì sẽ tới’ thôi. Dù rằng hình như ông ta có chút hứng thú với Ghost Liner đấy.”

Flue: “Được, cứ biết sẽ chẳng có thêm tay nguy hiếm nào tới thành phố nữa là đủ. Chỉ riêng tình hình hiện tại, nó cũng đã đầy ứ đồng nghiệp khiến tôi không thể nào bất cẩn lộ mình ra rồi.”

Flue: “Mà nhắc mới nhớ, có một đồng nghiệp châu Á mà tôi chỉ biết mỗi tên gọi, hình như cũng đang tham gia làm Master đấy. Mà, so sánh với mấy tay lão luyện thực thụ thì hắn vẫn chưa đủ trình đâu… nhưng thay cho lượng ma lực thấp thê thảm, hắn lại cứ như một con hình nhân nổi bật về khả năng sinh tồn cực cao vậy. Tên hắn là Sigma, và anh nên bảo cậu học trò dễ thương của mình đừng có lại gần hắn thì hơn.”

El-Melloi II: “Cảm ơn ông về lời khuyên.”

El-Melloi II: “Về phần Flat, tôi đang ân hận là đáng lẽ mình nên cảnh báo nó mạnh mẽ hơn về sự nguy hiểm của Cuộc Chiến Chén Thánh ngay từ đầu mới phải.”

Flue: “Ây dà, mấy lời đó cứ như đang chọc vào tai một gã đến đây vì tiền như tôi đấy nhé.”

El-Melloi II: “Xin thứ lỗi, tôi không có ý mỉa mai gì ông đâu.”

Flue: “Tôi hiểu mà, ngài Lord.”

Flue: “Thôi, tôi đang có việc không thể không giải quyết, nên sắp đăng xuất đây.”

Flue: “Vừa nãy, đã xuất hiện chỉ dẫn của một ngôi sao lạ. Tôi cũng thêm nó vào dữ liệu báo cáo rồi đấy.”

Flue: “Mà, tôi sẽ liên lạc nếu khám phá được gì đó, vậy nên hãy thêm màu mè đàng hoàng vào thù lao nhé.”

—-Flue-san đã đăng xuất.

 

x                                              x

 

Snowfield – Tòa Thị Chính

 

“Nào… làm điệu làm bộ thì được thôi, nhưng nó đang dần trở nên nguy hiểm rồi đấy.”

Đại lộ Snowfield, nơi một kết giới đuổi người đã được giăng lên và một luồng Ma Lực thâm sâu không đáy đang cuộn xoáy.

Vừa nhìn xuống con đường nằm giữa trung tâm thành phố đó, nơi có cả bệnh viện lẫn đồn cảnh sát nằm xen kẽ, một người đàn ông trong tòa nhà thị chính vừa nhún vai.

Người đàn ông mà ngay vừa rồi đã tiến hành trao đổi bằng văn bản với “khách hàng” của mình là Lord El-Melloi Đệ Nhị của Tháp Đồng Hồ trong một phòng chat kín trực tuyến, giờ đang lặng lẽ ngước nhìn lên những vì sao bên ngoài cửa sổ.

———Tuy nhiên, Ngài El-Melloi cũng có vẻ đang cực kỳ tức giận đấy nhỉ.

Khi đang trao đổi trong phòng chat lúc nãy, quả thực ông đã không tìm thấy Nguyền Chú hay Ma Thuật gì được chèn trong các chuỗi ký tự cả.

Thế nhưng, chắc chắn ông đã cảm nhận được một sự phẫn nộ đang âm ỉ sôi sục bên trong người đàn ông được gọi là El-Melloi Đệ Nhị ấy.

———Không phải là chuyện sự Thần Bí của Ma Thuật bị can thiệp nhỉ.

———Liệu có phải là việc nơi chốn quan trọng của anh ta đã bị ô uế?

———Thiệt tình, dù cư xử hoàn toàn chẳng giống Pháp Sư gì cả, nhưng anh ta lại mất công đi vạch trần Ma Thuật của người khác. Hẳn là trong đầu quý ông đó, một đạo lý để tháo gỡ cái nghi thức điên khùng này đã được hoàn thành từ rất lâu rồi đấy.

“Nếu là đấu Ma Thuật với anh ta thì mình chẳng sợ, nhưng còn đối địch với tư cách Pháp Sư thì tuyệt đối xin kiếu. Đỉnh cao nhất của lối sống đó, chắc chắn sẽ là một trong mười hai người trên đỉnh của Tháp Đồng Hồ.”

Người đàn ông với vóc người chắc nịch và khuôn mặt râu ria mọc thoải mái đó vuốt nhẹ chiếc mũ trùm keffiyeh dùng để tránh bụi cát của mình, một thứ chẳng thích hợp gì với nơi trung tâm thành phố cách xa vùng sa mạc này, và từ cửa sổ căn phòng trống của tòa thị chính hướng mắt xuống đại lộ không còn một bóng người.

“Mà, trước khi những ngôi sao bay biến khỏi thành phố này, mình hãy làm cái việc do thám sao cho ra dáng do thám chứ nhỉ?”

Tên ông ta là Flueger.

Một Thuật Sĩ đánh thuê, một chiêm tinh thuật sư bị gán biệt danh “Kẻ Diệt Sư Phụ”.

Khi nghe được tin đồn về Cuộc Chiến Chén Thánh lần này, thay vì trực tiếp kiếm tiền từ nó, thì ông đã tới để xây dựng lên một mối liên hệ rộng lớn bằng cách tự quảng bá bản thân với các Pháp Sư thuộc nhiều phương diện khác nhau… nhưng rồi khi biết Nhà Scladio – những kẻ khét tiếng ngay cả trong giới Thuật Sĩ – có can dự tới vụ việc này, thì chuyển sang chỉ tập trung vào quan sát, và đến khi được một vị Lord có quen biết trong Tháp Đồng Hồ liên lạc, ông liền cứ thế lập một giao kèo với vai trò điều tra cho anh ta.

“Quả thực, mình hiểu rằng vòng tuần hoàn của những vì sao có sự giao thoa giữa lành dữ và đây là một cú liều-ăn-nhiều, nhưng thực sự thì liệu thu hoạch có tương xứng với điều đó không đây nhỉ?”

Ông thở dài, cười nhạo vì giờ đã chẳng còn thoái lui được nữa, rồi rút ra vài con dao từ trong túi và ném chúng vào không trung.

“Lead me” [Dẫn ta]

Tức thì, những con dao tưởng như sẽ vẽ thành hình tròn trong không trung liền đứng yên bất động, như thể mỗi con đều sở hữu ý chí riêng, rồi cắm thẳng xuống sàn nhà xung quanh Flueger với một chuyển động thật năng động.

Bất chấp sàn gạch đá, đống dao găm đâm lút nửa thân như thể thấm vào trong đó vậy.

Flueger nện nắm đấm vào trung tâm “Ma Pháp Trận” được vẽ lên từ những điểm do các con dao cắm xuống, rồi lưu chuyển Ma Lực của bản thân đến mặt đất và bầu trời.

“Lead me, now!” [Dẫn ta, ngay]

Tức thì, những con dao găm bắt đầu vặn vẹo chẳng khác nào vây lưng của lũ cá mập đang bơi trên sàn nhà, rồi nổi lên trở lại xung quanh Flueger theo cái cách chống đối lại trọng lực.

Và rồi, mũi nhọn của từng con một lắc lư như như thể la bàn, mỗi con đều chỉ về các hướng tản mát rồi bắt đầu đứng im.

Thế nhưng… một vài con trong đó lại vẫn cứ tiếp tục xoay vòng dữ dội chứ hoàn toàn không chịu ngừng chuyển động, cứ như kim la bàn với từ trường bị xáo trộn vậy.

“Số lượng Anh Linh đã giảm xuống rồi ư? Không…”

Điều ông đã thực hiện là một Ma Thuật quan sát dòng chảy nhân quả bằng thuật chiêm tinh, nhằm chứng thực phương hướng và khoảng cách của Anh Linh – những sự tồn tại dị thường về bản chất.

Giả sử một Anh Linh tan biến, thì con dao găm chắc chắn sẽ đơn thuần rơi xuống mặt đất và kết thúc.

Thế nhưng một vài con dao đang lơ lửng giữa không trung lại cứ vừa trôi nổi tại chỗ vừa tiếp tục quay vòng mãnh liệt.

Cứ như thể chúng đang biểu hiện một mâu thuẫn rằng “có tồn tại, nhưng lại chẳng ở nơi đâu”.

“…Ây dà ây dà, mình chỉ là một tên do thám thôi. Sẽ không có chuyện mình can dự vào trật tự vận mệnh đâu, giải đố là lĩnh vực tâm đắc của ông thầy giáo ở Tháp Đồng Hồ kìa, nhưng….”

Và rồi, ông lại nhìn chăm chăm ra đại lộ bên ngoài cửa sổ lần nữa.

Những gì hiện ra trên đường phố nơi tia nắng mặt trời đang bắt đầu tỏa chiếu đó, là các dấu tích tàn phá còn mới nguyên.

“Sau những thứ kia, điều gì sẽ còn xảy ra ở chốn này đây?”

Cứ như thể một thảm họa đã quét qua riêng mỗi đại lộ, trên con đường nơi nhựa đường bị bóc tung lên, những hàng rào chung quanh bệnh viện và mảnh vỡ của xe cộ đỗ bên đường đang nằm rải rác khắp nơi, và có lẽ ống dẫn nước cũng đã bị vỡ, khi mà ở đây đó đôi chỗ, nước đang phun lên từ những nơi mặt đất bị khoét ra rất sâu.

Nếu đem so với miệng núi lửa được tạo ra trong sa mạc, thì có thể nói đây không phải là thiệt hại gì to tát.

Nhưng mà, rõ ràng sự tàn phá diễn ra ngay giữa trung tâm thành phố nơi đông người sinh sống đó sẽ in đậm vào tâm trí người dân hơn cả cảnh tượng thảm khốc nơi sa mạc.

Đúng hơn là, rất có khả năng họ sẽ gắn kết nó với vụ nổ lớn trên sa mạc và những hiện tượng đáng ngờ khác kia nữa.

Tuy nhiên, người Thuật Sĩ được Lord El-Melloi Đệ Nhị thuê làm công việc thám thính thì lại đang băn khoăn về một điểm khác.

Đó là… ở nơi hiện trường mà có lẽ đã diễn ra trận chiến khốc liệt đó, lại không còn sót lại lấy một xác chết hay thậm chí là vết máu nào.

Cứ như thể, bản thân sự tồn tại của sinh mệnh đã bị tan biến một cách sạch sẽ vậy.

 

x                                              x

 

Tháp Đồng Hồ

 

“Sư phụ, người ổn chứ?”

“Ừ, không có vấn đề gì.”

Vừa trưng ra vẻ mặt kiệt quệ với những nếp nhăn hằn sâu giữa hai lông mày một cách khéo léo, Lord El-Melloi Đệ Nhị vừa trả lời người đệ tử riêng của mình như vậy.

Nhận ra đó chỉ là giả vờ, cô gái đệ tử riêng liền đề xuất một ý tưởng nhằm tháo gỡ nỗi u uất của thầy mình.

“Bắt liên lạc với Tohsaka-san thì sao ạ? Nếu là người đã từng trải nghiệm Cuộc Chiến Chén Thánh như cô ấy thì có thể sẽ nghĩ ra cách nào đó để giúp Flat-san sống sót chăng?”

“Vô ích. Nếu là tiếng nói của người từng có kinh nghiệm thì ta hoàn toàn có thể thay thế rồi, và một khi nó đã trở nên dị biệt đến thế này thì có khả năng kiến thức của người liên quan sâu đậm tới ‘Fuyuki’ như em ấy sẽ gây phản tác dụng mất.”

“………”

“Mà trước hết, nếu ta cho cô tiểu thư đó biết chuyện này, thì có khi em ấy sẽ lên tàu đi Mỹ ngay lập tức đấy. Ta còn chưa báo vụ việc của Flat cho Svin và các cựu học sinh khác nữa mà. Vì cho dù chúng đã tốt nghiệp thì ta cũng không thể cố ý để học trò của mình bị cuốn vào nguy hiểm được.”

Trong tay ngài Đệ Nhị, thay vì điếu xì gà thương hiệu thường thấy, lại đang siết chặt một chiếc điện thoại di động.

Anh đã vừa nói chuyện với người đệ tử riêng vừa nhiều lần gọi đến một số điện thoại nào đó, nhưng đầu dây bên kia chẳng có vẻ gì là sẽ bắt máy cả.

Và rồi, vừa hình dung ra khuôn mặt của người ở đầu dây bên kia – gã học trò lớn tuổi nhất mà hiện tại vẫn chưa tốt nghiệp – Flat Escados, anh vừa tuôn ra những lời cằn nhằn với chiếc điện thoại di động không chịu hồi âm lấy một lần từ mấy tiếng đồng hồ trước.

“Cái thằng đần độn đó… Nếu chuyện này chỉ là do nó ngủ quên, thì thực sự là không thể tha thứ được đâu đấy.”

Dù bảo là không thể tha thứ, nhưng anh lại nói bằng giọng điệu cứ như đang tha thiết mong cầu cái kết cục đó vậy.

 

x                                              x

 

“Đây là bản tin tiếp theo. Vì diễn biến chưa từng có tiền lệ trong quá khứ của mình, cơn bão đột ngột phát sinh ở bờ biển phía Tây nước Mỹ sẽ được đặt một cái tên khác với danh sách thông thường…”



Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.